Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

, cổ cô, Đường Nghị Phàm đã không khống chế được mình, nhưng, chút lý trí còn lại nhắc anh rằng họ còn đang ở bờ biển. Anh thở hổn hển đẩy cô ra một chút, đôi mắt đầy sóng tình nhìn vào cặp mắt mê ly, cố gắng hít sâu vài hơi, rồi anh lại ôm cô vào lòng, khàn giọng nói: “Nhược Ngưng, anh yêu em.”
Nhược Ngưng cũng tỉnh táo lại, đưa tay ôm anh, gương mặt ửng đỏ, “Em cũng yêu anh, Nghị Phàm.”
Có một loại tình cảm đến rất đột ngột, kéo hai người từ lúc chỉ quen biết thành yêu thương nhau, sau đó êm trôi mà nắm tay nhau sống hết cuộc đời. Họ cho rằng, đoạn hồi ức này không cần oanh oanh liệt liệt, nhưng vẫn có thể đến vĩnh hằng, mà người bên cạnh chính là người có thể cho mình hạnh phúc.
Khi đó, bất luận là Ôn Hành Viễn và Si Nhan, hay Đường Nghị Phàm và Quý Nhược Ngưng, đều mang đầy cảm xúc trong lòng, cẩn thận nhìn ngắm nhau. Trong tình yêu, họ đã và sẽ khoan dung, nhẫn nại, tha thứ cho nhau, và yêu nhau theo cách ngọt ngào.
Họ cầu mong, tình yêu của đối phương, chỉ dành cho mình.
Giữa họ, khoảng cách để sánh cùng trời đất, chỉ gần trong một bước ngắn nữa thôi.






Yêu Và Không Yêu
Màn đêm yên tĩnh đậy lên những âm thanh náo động ở một góc phố. Không phải chỉ có trước đây mới có cảnh ca múa mừng ngày vui, ở chốn đô thị phồn hoa, cũng đầy nhưng nơi dành cho người chán chường hoặc muốn thư giãn. Ở đâu cũng có người muốn chìm vào cơn say, có người muốn trầm luân, có người hoang mang, cũng có người yếu đuối.
Khi Ôn Hành Viễn đang say trong niềm vui trước hôn lễ, khi Hàn Nặc buồn khổ vì tình yêu đã mất, thì lại có một người đàn ông đang cố chấp níu lấy tình yêu của mình.
Si Hạ ngồi ở chỗ cách Tạ Viễn Đằng không xa, trầm mặc nhìn cô nửa say nửa tỉnh gối đầu lên cánh tay trái trên mặt quầy bar, tay phải vẫn cầm một cốc rượu vang đỏ.
Ánh sáng lờ nhờ vây chặt lấy cô trong một khoảng lạnh lùng, mờ nhạt, thân thể gầy gò trông thật cô đơn, như chẳng hề tồn tại. Vào lúc náo nhiệt như thế này, ở nơi hỗn độn cả niềm vui sướng điên cuồng và sự giả tạo trắng trợn, nói đối lập thì đúng là đối lập, gần như quầng sáng nhạt ấy đã vô tình ngăn cách cô với đám người bên ngoài.
Đồng cảm? Thương hại? Tình cảm của anh được cô lý giải như thế sao? Trong mắt cô, sự quan tâm của anh, chỉ là đồng cảm và thương hại? Cô nhất định phải quên tình cảm của anh như vậy ư?
Trong đôi mắt thâm sâu dâng lên ngọn lửa giận dữ, lồng ngực Si Hạ phập phồng, anh quay đầu đi, cố phóng ánh mắt ra xa, hít sâu mấy hơi, hết sức kìm nén cơn giận.
Một lúc lâu sau, khi anh quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên, “Lại đây, anh đưa em về nhà.”
“Anh nghe mà không hiểu sao, em không cần anh thương hại, anh đi đi, tránh xa em ra.” Tạ Viễn Đằng bị sự tỉnh táo của anh chọc tức, như con thú nhỏ bị đả thương, đôi mắt rưng rưng nhìn anh chằm chặp.
Cô không nhớ mình đã tỏ thái độ với anh bao nhiêu lần, cô cố tình làm anh giận để anh bỏ đi, nhưng lần nào anh cũng bình tĩnh hóa giải sự xa cách lạnh lùng của cô. Đối mặt với một Si Hạ như vậy, Tạ Viễn Đằng sắp không chống đỡ được nữa rồi, cô có thể ác khẩu với anh, nhưng bất luận thế nào cũng không chịu được sự dịu dàng của anh.
Cô thất tình, có lẽ cho tới giờ cô cũng chưa từng yêu, nhưng cô, cô lại khăng khăng từ chối một mối tình khác. Cô không biết tại sao, cũng không muốn biết.
Những đường nét mềm mại của cơ thể cô dường như trở nên cứng ngắc. Si Hạ mím chặt môi, ánh mắt thâm trầm rơi trên khuôn mặt ảm đạm của cô. Ngay lúc Tạ Viễn Đằng tưởng anh nổi giận, anh lại im lặng xoay người đi.
Nhìn bóng lưng cao ngất của anh đang dần khuất xa, đôi vai cô rũ xuống, có lẽ là bởi rượu, cũng có lẽ là bởi sợi dây thần kinh yếu đuối rụng rời trong nháy mắt, hai chân mềm nhũn, cô ngồi thụp xuống đất.
Trong lúc hoảng hốt, hình ảnh của Hàn Nặc và Si Nhan cứ xuất hiện liên tục trong đầu. Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, lệ chan hai dòng.
Cô không hiểu, tại sao hai người đàn ông quan trọng trong đời cô đều có liên quan đến Si Nhan, mà sao lại yêu thương cô ấy đến vậy? Tại sao cứ phải là Si Hạ, tại sao lại là anh? Chẳng lẽ cô không cách nào thoát khỏi được bóng dáng kia? Cô muốn cách xa họ, nhưng sao cứ hết lần hết lượt đến trêu tức cô?
Bốn năm trước, Hàn Nặc mang ánh mắt tiều tụy đứng trước mặt cô, “Tạ Viễn Đằng, có thể giúp anh một chuyện không?”
Biết rõ chỉ là cùng anh ta diễn một vở kịch, biết rõ chỉ là cách để Hàn Nặc tiễn đưa tình yêu đã mất, nhưng cô lại như thiêu thân lao đầu vào lửa, hoàn toàn nhập vai, coi giả thành thật.
“Cám ơn em Viễn Đằng! Xin lỗi!” Si Nhan đi rồi, anh ta uống rất nhiều rượu, ánh mắt trống rỗng hướng về phía cô, giọng nói lạnh lùng cất lời cảm ơn cô, thêm cả lời xin lỗi.
Cô cười, nụ cười đẹp mà đầy chua xót, “Là em tự nguyên, em thích anh.”
Hàn Nặc ngoảnh mặt đi, cô nghe thấy anh ta thở dài, “Anh không cho em thứ em muốn được đâu, đừng lãng phí thời gian.”
Hai tròng mắt hiện rõ sự đau đớn, giọng nói cô như vụn nát, “Em nói rồi, là em tự nguyện.”
Vì vậy, từ khi đ