Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
ật đấy.” Cô cười tự giễu, nước mắt lặng rơi.
Không phải cô không biết anh tốt, nhưng, thật sự không thể, khoảng cách giữa họ quá lớn, cô không đủ sức chống đỡ một lần nữa. Chỉ cần nghĩ đến chuyện phải trải qua trăm nghìn cay đắng, cô đã không chắc chắn rồi, cho dù cuối cùng có được, chính mình cũng không cảm thấy hạnh phúc.
Đối với sự từ bỏ Hàn Nặc, cô vốn không có cách nào khác. Đối với việc từ chối Si Hạ, cô đã mất đi dũng khí để đối mặt. Không có nguyên nhân khác, chỉ vì anh là anh trai Si Nhan. Cô không muốn phải tranh cãi cùng cô ấy, cô nhận thua, dù cho lý do này buồn cười và vô trách nhiệm đến bao nhiêu, cô vẫn cứ cố chấp, không ngại việc đả kích anh bằng lời nói.
Nhìn ánh mắt cô dần dịu đi, Si Hạ không hề sợ cô giãy giụa, kéo cô vào lòng, dịu dàng nói: “Em không cần tỏ vẻ kiên cường trước mặt anh, chỉ cần là chính mình thôi, chuyện khác cứ giao cho anh, anh sẽ xử lý tốt, đừng từ chối nữa, lý do này anh không chấp nhận được.”
“Nếu như tất cả bắt đầu lại một lần nữa, em có lựa chọn, em...” Cô nghẹn ngào nói, muốn tránh khỏi vòng tay anh.
“Đáng tiếc là không có nếu như.” Hẳn nhiên, Si Hạ còn cứng đầu hơn cô, anh kiên định cắt ngang lời cô rồi lại nghiêm túc nói: “Anh có thể cho em thời gian, nếu em cảm thấy có chỗ khó nói. Nhưng mà, bây giờ không phải lúc cho em trốn tránh, lại càng không cho phép em được chán chường.” Cô còn định nói thì anh lại tiếp tục: “Tạ Viễn Đằng, không phải chỉ có em mới trải qua tình yêu đau khổ, không phải chỉ em mới có áp lực, trên đời này còn nhiều người bất hạnh hơn em, so ra, em còn có anh mà.” Đưa tay áp lên đầu cô, ôm cô vào lòng, Si Hạ trầm giọng, “Anh lặp lại lần nữa, đừng từ chối, anh không chấp nhận lý do hoang đường kia.”
Trong thoáng chốc, hai mắt cay xè, Tạ Viễn Đằng không nói gì nữa.
Yêu và không yêu, dường như là khoảng cách xa xôi, giống như cô với Hàn Nặc, với Si Nhan; Yêu và không yêu, chỉ có một ý niệm, giống như Ôn Hành Viễn và Si Nhan, có lẽ, có lẽ cô và Si Hạ cũng có khả năng đó!
Trong lúc nhất thời, Tạ Viễn Đằng hoàn toàn mê man, cô không biết, người đàn ông cùng mình đi hết cuộc đời, liệu có phải người trước mặt này không.
Làn gió đêm khẽ thổi, ánh trăng vương vãi, bóng dáng hai người kéo thành một vệt dài trên đường, cửa kính của chiếc xe ở con phố đối diện chậm rãi nâng lên, từ từ đi xa.
Ba giờ sáng, trong phòng im ắng, đầu Si Nhan hơi váng vất, cổ họng khô khốc, cô ậm ừ gọi hai tiếng “Hành Viễn.”, một lúc sau vẫn không thấy ai trả lời. Cô đưa tay sờ bên cạnh, hoàn toàn trống không.
Bật đèn lên, tiện tay khoác thêm áo, cô đứng dậy rồi ra khỏi phòng.
Chất lượng giấc ngủ của cô giảm trông thấy, nhất là lúc không có Ôn Hành Viễn bên cạnh. Có đêm cô chỉ ngủ được hai tiếng, trở mình liên tục mà vẫn không ngủ được, đến khi vừa thiếp đi đã lại nằm mơ. Trong mơ vẫn tối đen như mực, im lặng như tờ, khung cảnh đó thật khiến người ta sợ hãi.
Bước đi nhẹ bẫng, như thể đang giẫm trên bông. Chẳng lẽ lại bị cảm? Xem ra, ngày mai phải đến bệnh viện khám thật rồi. Cô cau mày đi đến phòng khách, bỗng thấy cửa thư phòng đang mở, ánh đèn vàng rọi từ trong ra, tràn khắp không gian rộng lớn mà tĩnh mịch.
“Tiểu Nhan?” Có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân của cô, lúc Si Nhan vừa đẩy cửa ra, Ôn Hành Viễn đã ngẩng đầu, thần sắc khó giấu được vẻ kinh ngạc, “Sao lại dậy?”
Lời nói này quá mờ ám, khuôn mặt Si Nhan đỏ bừng lên như có lửa hun, chần chừ một lát, cô chậm rãi ngẩng đầu lên chủ động hôn anh. Trên môi anh hiện nụ cười như có như không, đưa tay ôm eo cô, miết mạnh môi hơn.
Dục vọng vốn là một ngọn lửa, một khi đã được nhóm lên thì sẽ khó mà dập tắt được. Si Nhan không hề biết, chỉ những cái đụng chạm nhẹ nhàng cũng đã đủ để nhóm lên ngọn lửa tình trong anh. Ôn Hành Viễn cũng chưa từng phát hiện ra, cô ngày càng dựa dẫm vào anh nhiều hơn, chỉ có điều, cô không giỏi diễn đạt mà thôi.
Nụ hôn trong thư phòng hoàn toàn trở thành mồi lửa. Không biết đã trở về phòng ngủ thế nào, cô chỉ mang máng nhớ là được Ôn Hành Viễn bế về, chiếc váy ngủ nhanh chóng bị vứt đến một xó, áo sơmi và quần tây trên người anh cũng không biết đã được trút bỏ từ khi nào. Anh ôm chặt cô, lòng bàn tay nóng rẫy mơn man như muốn truyền nhiệt từ làn da xuyên vào trái tim cô. Đôi môi anh dường như cũng mang theo lửa nóng, chạy một đường từ môi cô xuống đến cần cổ trắng mịn, tới xương quai xanh gợi cảm, cuối cùng dừng lại trên nụ hoa trước ngực cô, lưu loát thành thục...
“Ưm...” Cánh tay gầy quàng lên cổ anh, từ kẽ hở giữa hai đôi môi bật ra tiếng nỉ non khẽ khàng.
Trước tiếng rên mất hồn của cô, dục vọng trong anh dâng lên không thể kìm lại nổi. Đôi mắt tối thẫm, đáy mắt hiện lên vẻ mê say, nhìn gương mặt ngại ngùng ấy, ánh mắt anh càng tối đi. Anh nhanh chóng đè lên người cô. Bất chợt, cô nghe thấy anh khàn giọng nói, “Nhan, mình sinh một bảo bối được không?”
Thở hổn hển, mở mắt ra, nhìn khuôn mặt rịn đầy mồ hôi của anh, cô đưa tay vuốt ve má anh. Cô biết Ôn Hành Viễn rất thích tr