Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

r>“Hàn Nặc?” Tạ Viễn Đằng thấy anh ta không nói gì thì khẽ đẩy anh ta.
Hàn Nặc thu lại dòng suy tưởng, lẳng lặng nhìn cô, ý vị sâu xa, “Hoa Đô từng hợp tác với Cửu Duy, hiểu rất rõ về thực lực cũng như uy tín của Cửu Duy, đừng suy nghĩ nhiều, cố hết sức là được rồi.”
Tạ Viễn Đằng gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi lại quay đầu, nói, “Chúng ta đi ăn sáng đi, em hơi đói.”
Giọng nói dịu dàng, thẹn thùng, pha chút dư vị làm nũng của trẻ con.
Hàn Nặc không muốn ăn, nhưng vừa thấy ánh mắt của cô là đã mềm lòng, không đành từ chối.
Tìm một quán ăn sáng ở gần đó, Tạ Viễn Đằng thật sự đói bụng, ăn hết một bát cháo thịt trứng muối và nửa khay bánh bao. Còn Hàn Nặc thì chỉ uống vài ngụm sữa đậu nành, cúi đầu đọc báo.
Không để anh ta đưa mình đến công ty, Tạ Viễn Đằng xuống xe ở quảng trường trung tâm. Phiền muộn đi trên con đường quen thuộc, trong lòng cô chua xót vô cùng.
Cô không tin vào đúng thởi điểm gặp đúng người sẽ phát sinh tình yêu, cô tin rằng bình lặng yêu nhau mới có thể đi xa hơn. Với những lời hẹn thề non biển, cô cho rằng, giữ trong lòng là tốt rồi. Có điều, đã lâu vậy rồi, sao anh ta vẫn không thay đổi? Nghĩ đến vẻ hoang mang của anh ta, sự bối rối của anh ta, cô không kìm nén được sự bực bội.
Anh ta luôn nghĩ về người của ba năm trước, cơn biến cố ngăn cách họ khi ấy gần như đã vét hết tâm lực của anh ta. Có một vấn đề vẫn còn đang quẩn quanh trong lòng anh ta, biến một Hàn Nặc sôi nổi thành một người trầm mặc. Vốn rất chững chạc, đến nay là thâm trầm, khiến cô không thể đoán được tâm tình anh ta. Nhưng anh ta, có phải là thiêu thân lao vào lửa không? Cô muốn ngăn lại, chỉ sợ anh ta không chịu đựng nổi, nhưng cô thật sự bất lực.
Đi loanh quanh không mục đích trên ngã tư đường thành phố A, Tạ Viễn Đằng vẫn nhớ rõ tiếng thở dài và ánh mắt của anh ta. Cứ nghĩ đến việc cô là người duy nhất anh ta không yêu được, nước mắt lại lã chã rơi.
Ba năm, cô vẫn kiên trì một cách giả dối, trong mắt người ngoài thì họ đúng là một cặp xứng đôi, luôn đi bên nhau với tư cách người yêu, thậm chí còn nhắc đến chuyện kết hôn. Nhưng cô biết, anh ta chưa hề hứa hẹn gì, thậm chí còn cự tuyệt không biết bao nhiêu lần. Tuy thế, cô vẫn cứ lừa mình dối người không muốn làm sáng tỏ.
Nhưng, cô cách trái tim anh ta, rất xa.






Hai Trái Tim Song Song
Lúc tòa tuyên án, Hàn Nặc không hề có vẻ bất ngờ, dường như tất cả đều trong dự liệu của anh ta. Đôi mắt thâm trầm đảo qua Ôn Hành Viễn đang ngồi ở dãy ghế cuối cùng, anh ta nhếch một nụ cười như có như không.
Lúc xếp lại tài liệu và đi ra ngoài, anh ta bắt gặp Ôn Hành Viễn với vẻ mặt điềm nhiên đang đứng trước xe, hiển nhiên là đang đợi anh ta.
Hai người cứ đối mặt như vậy ở ngoài sân tòa án, sự đối mặt với đầy ý vị sâu xa, có lẽ là đang ngầm trao đổi suy nghĩ với nhau.
Im lặng một lúc lâu, hai người đều không nói gì, ánh mắt thâm sâu.
Còn nhớ khi tòa tuyên án vào ba năm trước, anh ta hoảng hốt bỏ đi, có người cũng đứng ở nơi tương tự chờ anh ta.
“Luật sư Hàn bây giờ tính là gì đây, vì nghĩa diệt thân?” Người đó híp mắt, tao nhã phất tay lệnh cho tài xế đi trước, “Hàn Nặc, cậu nhớ cho kỹ, ông ta còn món nợ với tôi, tốt nhất là cậu đừng nhúng tay vào.”
“Ông ấy đã bị trừng phạt thích đáng rồi, anh còn muốn thế nào?” Hàng mi Hàn Nặc run rẩy, đôi con ngươi đen láy co rút lại, anh ta lạnh giọng chất vấn.
“Cậu nói cho tôi biết cái gì gọi là trừng phạt thích đáng?” Người đàn ông rụi tắt điếu thuốc trên tay, vẻ mặt chuyển lạnh trong nháy mắt, cái lạnh như có thể đóng băng anh ta lại, “Tài khoản nhà họ Si bị đóng băng chỉ trong một đêm, Tiểu Nhan bị dồn đến bước đường cùng, lúc đó ông ta làm gì? Ông ta còn đang tính xem bước tiếp theo nên làm thế nào để nhà họ Si đi vào chỗ chết.” Hai tay nắm thật chặt, anh cố gắng kiềm chế lửa giận, “Hận thù sâu nặng đến đâu mới có thể khiến ông ta xuống tay nặng như vậy? Hả? Thương trường như chiến trường, có gan làm thì có gan chịu hậu quả. Ông ta dựa vào cái gì mà động đến cả nhà họ Si? Si Hạ làm gì sai sao? Tiểu Nhan có gì sai sao? Cậu có biết nếu như lần này nhà họ Si lại thua kiện nữa thì đổi lại được cái gì không? Năm năm, ha...” Cười lạnh một tiếng, anh đặt tay lên ngực trái, lạnh giọng chất vấn: “Cậu tự đấm ngực mà nói xem, chuyện ông ta gây ra, chỉ ngồi tù năm năm là xong sao?”
“Cậu nhớ cho kỹ, ông ta đã dồn nhà họ Si vào chỗ chết thế nào, tôi sẽ khiến ông ta phải trả lại gấp bội. Không phải chỉ có năm năm thôi sao, tôi sẽ đợi ông ta ra.”
Hàn Nặc ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, chỉ mím môi không nói gì.
Nhìn đáy mắt Hàn Nặc tràn vẻ đau thương, anh nói dõng dạc từng chữ một, “Chuyện này tạm thời dừng ở đây, nhưng tôi không tha cho ông ta đâu. Chuyện nên làm hay không nên làm thì cậu cũng đã làm rồi, coi như tôi không biết. Nếu như còn gây rắc rối gì nữa, ngay cả cậu tôi cũng lôi vào đấy.”
Hàn Nặc nhìn thẳng vào anh, khóe miệng khẽ động. Giọng nói của anh rất trầm, ngữ khí dứt khoát mà lạnh lùng, “Nhớ k