Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
gia đình. Tính mạng của mẹ Si Nhan, sự tự do của bố Hàn Nặc, những thứ đó chen vào giữa, họ sao còn đủ dũng khí nhìn vào mắt nhau, nếu có thì ai lại không áy náy?
Quá khó khăn, có lẽ vĩnh viễn không có khả năng.
Si Hạ giữ im lặng, để mặc Ôn Hành Viễn đưa Si Nhan đi đến một nơi xa xôi, hy vọng thời gian và tình yêu sâu đậm của anh sẽ khiến vết thương trong cô dịu dần.
Hàn Nặc không nói gì, vô thức ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời đêm không ánh trăng, chỉ đặc một màu đen kịt, có vài ngôi sao nhỏ sáng nhưng lạnh lẽo và cô đơn, cũng như trái tim trầm lặng của anh ta vậy.
“Hôm nay Hành Viễn không tỉnh táo, nhưng việc cậu ấy đau lòng cho Tiểu Nhan thì có thể lý giải được. Sao, tay có ổn không?” Đột nhiên Si Hạ nhớ đến cánh tay phải của Hàn Nặc, cả chiều nay không nhấc lên nổi, bèn quan tâm hỏi han.
Nghe vậy, Hàn Nặc cười khổ, cố hết sức động đậy cánh tay phải, “Anh ta xuống đòn không nương tay chút nào, em gần như chẳng có cảm giác gì nữa, đầu khớp xương hình như nứt ra rồi.”
Thấy anh ta nói qua loa, nhưng Si Hạ lại hơi căng thẳng. Sự tức giận và tình yêu của Ôn Hành Viễn có liên quan đến nhau, Hàn Nặc cảm nhận được rồi.
Si Hạ lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, “Tên đó tính tình hung hăn lắm, mấy năm nay rèn được cách kiềm chế, đổi lại là mấy năm trước, chắc hôm nay tôi cũng gục rồi.”
Nghĩ đến cú đánh mạnh bạo của Ôn Hành Viễn, nhớ đến hồi ức xa xưa, Si Hạ cong môi cười. Hàn Nặc cười chua xót, nhưng không nói lại. Hai người cứ tán dóc hết câu này đến câu khác, cho đến khi hút hết điếu thuốc cuối cùng.
Đêm nay, hai người đàn ông yêu thương Si Nhan lần đầu tiên ngồi cùng nhau. Si Hạ vừa khéo léo lại vừa kiên quyết khuyên anh ta buông tay, Hàn Nặc cũng chỉ trầm mặc trong đau khổ.
Có những chuyện không cần phải nói rõ, mà tự mỗi người đều hiểu được.
Đêm nay, một Ôn Hành Viễn hiếu thảo lại kiên quyết đối đầu với bố. Sau đó, anh mở một chai rượu nhưng không uống ngụm nào, chỉ cầm cốc rượu lạnh toát, đứng trước khung cửa sổ sát đất; không nói không cười, chỉ nhìn trời và suy nghĩ xuất thần cho đến lúc hừng đông.
Đêm nay, Si Nhan bất tỉnh nhưng vẫn nằm mơ. Trong mơ, cô nghe thấy có tiếng đánh nhau, có tiếng hét, có tiếng quát mắng, còn có cả tiếng thở dài. Cuối cùng, tất cả trở lại yên tĩnh.
Trong mơ, Hàn Nặc đau khổ nhìn cô, như muốn nói rằng, trong lòng mỗi người chúng ta đều có một chiếc chìa khóa, nhưng vận mệnh đã xếp đặt, cuối cùng không thuận theo em và anh.
Si Nhan nhắm mắt lại, muốn khóc nhưng lại không chảy nước mắt được.
Trong cơn mê hoảng hốt, cô mơ thấy Ôn Hành Viễn. Đây là lần đầu tiên anh đi vào giấc mơ của cô. Ánh mắt anh rất đỗi dịu dàng, anh chậm rãi nâng tay cô lên hôn rồi khẽ nói: “Đừng sợ, Tiểu Nhan, anh không ép em.”
Giao hòa cùng ánh mắt thâm sâu của anh, trong khoảng thời gian dài, cô khẽ gật đầu, để mặc anh lau nước mắt cho mình, để anh ôm vào lòng và cúi đầu xuống nói bên tai mình, “Nhưng mà, đừng để anh đợi lâu quá.”
Cảm nhận được sự ấm áp trên người anh, cảm nhận được hơi thở nam tính đặc biệt của anh, trong nháy mắt, cô như có ngàn lời muốn nói nhưng nhất thời không nói được.
Cảm giác kỳ diệu như vậy khiến Si Nhan chợt khát khao, chợt bàng hoàng, chợt hoang mang.
Tình Tan Vỡ
Ngày ra viện đúng vào ngày mai táng Hàn Thiên Khải nên đương nhiên Hàn Nặc không thể xuất hiện được. Ôn Hành Viễn cũng không lộ diện, chỉ có Si Hạ tới đón cô.
Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u, rõ ràng thời tiết rất nóng nhưng gió thổi lại lạnh, phảng phất như có cơn gió báo hiệu giông tố sắp đến*.
* Câu gốc là: “SƠN VŨ DỤC LAI PHONG MÃN LÂU”, ý chỉ gió thổi báo giông tố sắp đến (ví với không khí căng thẳng trước khi bùng nổ chiến tranh, biến động).
Cô đã tỉnh dậy từ sớm, nhưng khề khà không muốn dậy, uể oải dựa người vào thành giường, đôi mắt trầm ngâm hướng ra ngoài cửa sổ.
Tại sao lại tới đây? Tại sao lại hoài niệm bờ sông lộng gió? Bởi vì dù đã trải qua nỗi đau khắc cốt ghi tâm thì tận sâu trong lòng vẫn tồn tại chút ngọt ngào.
Chậm rãi xoay người, cô ngồi dựa vào hàng rào bảo vệ, những hình ảnh cùng Hàn Nặc như đang tái hiện trước mắt.
Bảy năm trước, cũng ở nơi này, Hàn Nặc đứng trước mặt cô, nắm chặt tay cô, cẩn thận như nâng niu trái tim cô.
“Nhan Nhan, anh thích em!” Nhìn cô chăm chú, qua một lúc im lặng, cuối cùng anh ta cũng lên tiếng.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu, khuôn mặt nhanh chóng đỏ hồng, trống ngực dồn liên hồi.
Hàn Nặc cất giọng trầm thấp nói ra bí mật trong lòng, khuôn mặt anh tuấn cũng hơi đỏ, có chút vẻ mất tự nhiên, “Là thích thật sự, không phải trêu đùa. Loại chuyện này nói ra thật sự là hơi ngại, nhưng anh muốn cho em biết, bởi vì, em chỉ có thể là bạn gái của Hàn Nặc, không thể là của người khác được. Em hiểu chưa?”
“Tại sao? Nói không chừng còn có người tốt với em hơn.” Si Nhan nhìn anh ta, cười như không cười. Cô đoán là anh ta biết có người viết thư tình cho cô nên hơi ghen, nhìn anh ta cố tỏ ra nhẫn nại, cô có chút không đành lòng.
“Anh sẽ đối x