Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.
hổ, bi ai mà khó ai có thể chịu đựng nổi.
Dù yêu nhau, nhưng trái tim không thắng được quan hệ máu mủ tình thân, rốt cuộc họ cũng không tránh được định mệnh nghiệt ngã này.
Đời người nếu chỉ đơn giản như thuở ban đầu thì có lẽ sẽ không như vậy. Có điều, họ không chỉ là gặp gỡ thoáng qua, đáng tiếc, họ phải rời bỏ nhau đang khi tình yêu thắm thiết.
Thế giới không thay đổi, nhưng hai người thì đã như không xa nhau được. Hồi ức chân thành nhất, cô dùng một tiếng thở dài để chào tạm biệt với một chuỗi tháng ngày bi thương.
Tác Phẩm Vĩnh Hằng
“Si Hạ?” Giọng nói quen thuộc truyền đến, Si Hạ dừng bước, lúc quay đầu lại, anh bình tĩnh lên tiếng, “Cục trưởng Trương.”
“Buổi đấu thầu hôm nay, cậu đi thay tôi đi. Tôi đang có chút việc nên không đi được, tôi đã bảo thư kí Lý gọi điện thông báo cho bên đó rồi.”
“Hạng mục quan trọng như vậy, hay là chú đi đi.” Si Hạ khẽ nhíu mày.
“Cậu đi tôi còn yên tâm hơn. Lần này, Hoa Đô và Thiên Dụ gần như nắm chắc rồi, tài liệu của họ đều đã được thẩm định, chỉ cần xem phương án của bên nào gần với dự tính của chúng ta hơn nữa thôi. Hạng mục này vô cùng quan trọng, cậu cũng biết rõ mà, nó liên quan đến sự phát triển của thành phố A. Chi phí cũng là vấn đề quan trọng đấy nhé. Tuy rằng lần này cậu hay trốn tránh, nhưng tôi biết, cậu rất vừa ý với Hoa Đô, hoặc lại nói là, cậu vô cùng tín nhiệm Ôn Hành Viễn.”
“Đang ở đâu?” Qua điện thoại, Si Hạ nghe thấy tiếng còi ô tô vang liên hồi, anh trầm giọng, “Cậu đừng vội, mình đang ở đấy rồi.” Nghe thấy tiếng nói đó, anh liền đi thẳng ra ngoài hội trường.
Thời gian vừa đúng, đồng hồ chỉ mười giờ hai phút, bóng dáng Ôn Hành Viễn xuất hiện ở đại sảnh tầng một.
“Sao cậu lại đến đây? Không phải lần này do cục trưởng Trương toàn quyền phụ trách à?” Ôn Hành Viễn nhìn Si Hạ đang đứng trong đại sảnh, hơi khó hiểu.
“Đến cổ vũ cậu. Đổi xe à?” Đường Nghị Phàm cũng đến, Quý Nhược Ngưng chào hỏi với trợ lý của anh rồi hai người đi nhanh về phía thang máy.
“Lần này Hàn Thiên Dụ đúng là quá nóng vội, phái người động vào xe của mình.” Anh cười thản nhiên, nhận lấy tài liệu trong tay trợ lý rồi đưa cho Si Hạ.
“Như thế có phải là quá phô trương rồi không?” Thấy Si Hạ nhận lấy không chút do dự, Ôn Hành Viễn nhướng mày.
“Vào lúc này, nếu không xuất hiện vấn đề gì lớn thì sự việc cũng sẽ xảy ra. Còn về chuyện đó, đơn giản chỉ là để đối phương biết điều mà thôi.” Si Hạ nhướng mày, vỗ vai anh, “Thằng quỷ này mạng lớn, kế hoạch đúng là không chê vào đâu được.”
“Có tin tức mà không chịu báo sớm, cậu cũng được lắm. Có biết tổ thiết kế của Nhược Ngưng phải thức suốt mấy đêm không?” Anh cũng cười, qoay lại nhìn Đường Nghị Phàm và Quý Nhược Ngưng.
Là nhân viên thiết kế của Hoàn Vũ, phương án lần này do Quý Nhược Ngưng toàn quyền phụ trách. Hoa Đô và Hoa Thành hợp tác, vốn đã tạo nên thế “thiên hạ vô địch” rồi, nay lại có thêm viện thiết kế Hoàn Vũ, khiến lực lượng của họ vốn đã mạnh lại thêm một “mãnh tướng”, Ôn Hành Viễn không thể không ở thế có lợi.
“Lần này Hàn Thiên Dụ tốn không ít công sức vào cục trưởng Trương.” Ôn Hành Viễn mặc bộ âu phục sẫm màu, càng tôn lên vẻ chững chạc, chín chắn.
“Ông ta đi nhầm đường rồi, cục trưởng Trương là ai cơ chứ. Ông ta cứ tưởng cơ hội là chắc chắn rồi nên hết lần này đến lần khác chơi tiểu xảo.” Đang nói, thang máy đã đến tầng mười lăm. Si Hạ và Ôn Hành Viễn liếc nhau, sau đó anh nghiêng người, Ôn Hành Viễn dẫn đầu cả đoàn vào hội trường.
Hai phút sau, Si Hạ cầm bản thiết kế của Hoa Đô vào. Theo quy định, chỉ cần người chủ sự chưa đến thì không tính là muộn, Hoa Đô vẫn vô cùng an toàn.
Trong khoảnh khắc Hàn Thiên Dụ nhìn thấy Ôn Hành Viễn, hai mắt liền trợn trừng, không còn hơi sức để ý cục phó Si đã vào. Lúc anh đi qua Ôn Hành Viễn, đặt bản kế hoạch lên bàn, vẻ mặt điềm tĩnh rồi ngồi xuống bàn chủ sự, ông ta vô cùng tức tối.
Trận này phải đánh tiếp, không tới phút cuối cùng thì không được buông xuôi, hơn nữa, ông ta đã bỏ ra quá nhiều tâm huyết. Híp mắt lại, đôi mắt u trầm của ông ta đảo qua Ôn Hành Viễn, miệng nhếch lên một nụ cười không chịu yếu thế, dù cho có chút gượng ép nhưng cũng xem như ông ta không lép vế.
Mười doanh nghiệp tham gia vòng lựa chọn đầu tiên trong hai tiếng đồng hồ, còn lại ba doanh nghiệp, mà trong đó, hai bên có tiềm lực cạnh tranh cao nhất là Hoa Đô và Thiên Dụ.
Giữa trưa, Si Hạ và mấy nhân viên của các ban ngành liên quan cùng nhau đi ăn trưa. Ôn Hành Viễn, Đường Nghị Phàm và Quý Nhược Ngưng ngồi cùng một bàn, còn trợ lý của anh thì đi lấy hợp đồng quan trọng.
“Hành Viễn, về phương án mở rộng do bên Cửu Duy phụ trách, cậu loại mấy người rồi? Không hài lòng với ai cả à?” Cơm nước xong, ba người ngồi trong phòng nghỉ, Đường Nghị Phàm tò mò hỏi, “Không phải là cậu cố ý với người nhà Tạ Viễn Đằng đấy chứ?”
Quý Nhược Ngưng giở tài liệu xem, nghe thấy Đường Nghị Phàm nhắc đến tên Tạ Viễn Đằng thì liền ngẩng đầu nhìn Ôn Hành Viễn.
Ôn Hành Viễn thong thả nhấp