Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/880 lượt.

cuối cùng vẫn yêu như thế.
Chu Tráng Tráng biết, Tả Nhất nhìn mình như nhìn thấy tấm ảnh chụp của Đa Đa, hắn sẽ bảo vệ tấm ảnh chụp này, cả đời đều bên cạnh nàng, một tình cảm bền vững nhất, an ổn nhất.
Đây chính là điều quan trọng nhất mà Chu Tráng Tráng cần.
Bi ai sao? Chu Tráng Tráng không cho là thế.
Hắn từ nàng tìm kiếm bóng dáng cô gái khác, mà nàng làm sao nhìn hắn mà không hề nghĩ đến người đàn ông khác.
Trên thế giới, chỉ có hai người như bọn họ cùng trải qua những cảm xúc yêu ghét hận thù trong tình yêu nên mới có thể cảm thông, mới có thể thấu hiểu nhau, cũng đồng ý cho nhau một khoảng không chất chứa hình bóng trong tim kia ấy.
Đoạn tình cảm này, không có gì gọi là thua thiệt, chỉ có hai bên đồng có lợi.
Cũng không đến mức tuyệt vọng, đợi một khoảng thời gian dài trôi qua, thanh xuân lắng đọng lại, tuổi tác tăng dần, con cái ra đời, những vui vẻ thản nhiên khi đó ai bảo không phải là một loại hạnh phúc?
Chu Tráng Tráng nghĩ rất thoáng, còn muốn cởi mở hơn cửa thành trì sắp bị quận địch công phá, nhưng mấy cô bạn thân cùng phòng lại không giống nàng có giác ngộ này.
Mọi người sắp mỗi người một con đường đi riêng, phòng 202 quyết định một trận không say không về.
Trong quán lẩu, nơi không có trăng sáng cũng chẳng có hoàng hôn của Lí Bạch, bốn người gọi hai két bia bắt đầu uống.
Vừa uống vừa gợi lại đủ mọi chuyện vui buồn trong bốn năm qua, nói tới cuối cùng, lại nói tới chuyện tình cảm của nhau.
Đại Kiều lạc quan quyết định tiếp tục tìm kiếm mùa xuân dành riêng cho mình mình.
Tiểu Thúy vẫn như cũ hạnh phúc bên bạn trai của cô.
Đồng Ý cùng anh chàng hotboy kia suốt ngày tan tan hợp hợp, rốt cuộc cuối cùng quyết định chia tay bên cạnh anh chàng đẹp trai hàng xóm ngày ấu thơ.
Sau khi nói xong, ba người mở to ánh mắt mông lung say nhìn chằm chằm Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ tới một truyện cười –
Con thỏ con nói: “Mẹ ta gọi ta là con thỏ nhỏ, nghe rất hay!”
Con heo con nói: “Mẹ ta gọi ta là con heo nhỏ, nghe cũng hay lắm!”
Con chó nhỏ nói: “Mẹ ta là con cún nhỏ, nghe cũng rất êm tai nha!”
Con gà con nói: “Các ngươi tán gẫu, ta đi trước!”
Giờ phút này nàng cũng rất muốn nói: “Các ngươi tán gẫu, ta đi trước.”
Nhưng nhìn thấy ba đôi mắt ánh lên tha thiết, Chu Tráng Tráng chỉ có thể ngữa cổ uống một ngụm hết một lon bia, đánh ợ một cái khiến hương rượu bia bay xa ngàn dặm, nói: “Mình sắp kết hôn rồi, ông xã nhà mình là Tiểu Tả.”
Ba người vẫn dùng ánh mắt kia nhìn chằm chằm, chăm chú đến nổi khiến Chu Tráng Tráng có chút sợ hãi:“Làm sao vậy? Nếu đố kỵ hay hâm mộ gì quá thì khao mình bữa này đi.”
Tiểu Thúy nhìn chuyên chú, bỗng nhiên mạnh dạn hỏi: “Tráng Tráng, cậu có còn nhớ Thường huấn luyện viên không?”
“Nhớ hắn làm cái gì a, người ta cũng sắp kết hôn rồi.” Chu Tráng Tráng nhún nhún vai.
Đại Kiều nhìn tới nhìn lui, bỗng nhiên vùi đầu khóc: “Tráng Tráng a, mình thật sự không nghĩ tới hai người sẽ chia tay, lúc trước Thường huấn luyện viên đối với cậu tốt biết bao nhiêu a, mỗi lần nhìn cậu trong ánh mắt luôn lấp lánh đốm lửa rạo rực, còn dụng tâm suy nghĩ hối lộ bọn mình, trăm phương nghìn kế muốn đánh hạ thành trì của cậu, nhưng sao lại thay đổi a?”
“Có lẽ sau khi chiếm được thành mới phát hiện đây không phải là thứ hắn mong muốn, liền thay đổi.” Chu Tráng Tráng lại nhún nhún vai.
Đồng Ý nhìn chuyên chú, bỗng nhiên đưa ra một câu hỏi sắc bén: “Tráng Tráng, cậu thật sự muốn trong tim luôn yêu Thường huấn luyện nhưng lại lấy Tả Nhất sao?”
“Mau, đến uống rượu đi.” Chu Tráng Tráng tránh né vấn đề này.
Đêm hôm đó, cả bốn người đều say, đều tự mình đón xe về nhà.
Xuống xe taxi, Chu Tráng Tráng lạng qua lạng lại leo lên phòng trọ ở tầng 5, rượu ngấm vào từng ngóc ngách cơ thể, bước chân nàng loạng choạng, thân hình lay động, đôi mắt vì men say mà híp lại.
Một người say rượu, ý chí bắt đầu bạc nhược, mới đặt chân lên bậc thang, những ký ức kiềm nén lũ lượt kéo về, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ lại một năm trước, nàng cũng ngồi ở bậc cầu thang làm nũng, buộc Thường Hoằng đọc cho mình nghe bài《 Hoàng tử bé 》(1).
(1): Hoàng tử bé (The Little Prince):
/gioi-thieu-sach/4941/hoang-tu-be.html
Trong trí nhớ, thấy bờ môi của hắn tựa tiếu phi tiếu khẽ nhếch lên, nàng lại lầm bầm lầu bầu: “cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng nhỏ đang ngủ này, đó là lòng chung thuỷ của em đối với một đoá hoa hồng.”(Trích đoạn dịch của truyện tại chương 24, Hoàng Tử Bé )
“Đọc lại câu cuối đi.” Trong ký ức, Chu Tráng Tráng đã yêu cầu như vậy.
Trong ký ức, Thường Hoằng liền tuân chỉ làm theo: “cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng nhỏ đang ngủ này, đó là lòng chung thuỷ của em đối với một đoá hoa hồng.”
“Điều làm cho ta xúc động mạnh đến thế, đó là lòng chung thuỷ của anh đối với một đoá hoa hồng.” Trong hiện thực, Chu Tráng Tráng thì thào đọc theo ký ức. (Quạ đổi đại từ nhân xưng “em” thành “anh” cho hợp hoàn cảnh nhé).
Nàng tới trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa ra, nhưng làm sao cũng