Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/843 lượt.
thuộc kia, Chu Tráng Tráng rất có cảm tình với anh chàng bốn mắt này, hai người dần dần thân thiện, những người khác xem hai người là điển hình của quyến rũ thành công □.
Cơm nước xong, mấy đôi tách ra hành động riêng, Chu Tráng Tráng được bốn mắt đưa về trường học, hai người ở sân thể dục đi bộ cho tiêu hoá thức ăn.
Bầu trời tối đen, trên sân thể dục không có người, Chu Tráng Tráng cùng bốn mắt dạo một vòng rồi lại một vòng, tán gẫu khí thế ngất trời, đề tài đều là về Harry Potter —— hai người đều rất mê phép thuật.
“Mình đặc biệt thích Malfoy (2), tên nhóc tóc vàng tà ác, xu hướng ngày nay a!”
“Mình thích Sirius (3), ông ấy đối với Harry thật quá tốt.”
“Vậy cậu thích người giống Hermione (4) làm bạn gái không?”
“Quá thông minh, mình sợ cô ấy sẽ coi thường mình.”
“Giống như mình, cho nên mình thích đóng vai phụ, bởi vì diễn viên chính rất nhiều người thích, cạnh tranh quá lớn, mệt.”
Đang trò chuyện vui vẻ, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên ngửi được một cỗ hơi thở nguy hiểm mà quen thuộc, lập tức lỗ chân lông toàn thân co rút nhanh.
Quay đầu, phát hiện trong bóng tối cách đó không xa, một đôi mắt dã thú lóe lên tia sáng sắc nhọn.
Thì ra là Thường Hoằng lâu chưa xuất hiện lại tới nữa.
“Chu Tráng Tráng, em là dây leo đi, chỉ cần có tường thì chổ nào cũng leo?” (Anh mĩa mai kìa). Thường Hoằng chậm rãi đến gần, giày Martin dẫm nát trên mặt đất, tiếng vang lạch cạch, xông thẳng vào tim người.
“Cậu ấy là ai?” Đối mặt với Thường Hoằng cường tráng, bốn mắt tuy rằng sợ hãi, nhưng vẫn dũng cảm che chắn trước mặt cho Chu Tráng Tráng.
“Hắn là tên bệnh thần kinh.” Chu Tráng Tráng nhíu mày.
Nghe xong lời giới thiệu này, Thường Hoằng vậy mà không tức giận, chính là nhìn chằm chằm bốn mắt, nhìn chòng chọc khiến lông nách người ta đều dựng lên hết.
“Hai người vừa hẹn gặp nhau bên thùng rác?” (Anh nhớ dai thiệt, tình địch mà, hehe) Thường Hoằng cười, cho dù là ban đêm, răng hắn vẫn trắng sáng như vậy khiến Chu Tráng Tráng muốn hỏi hắn rốt cuộc là đã dùng nhãn hiệu kem đánh răng gì.
“Thùng rác? Không, chúng tôi là gặp nhau tại hoạt động giao hữu.” Bốn mắt không rõ câu chuyện thùng rác là gì.
“Nga, hội giao hữu, Chu Tráng Tráng lá gan em quả là rất lớn nha.” Thường Hoằng hừ nhẹ một tiếng.
“Mắc mớ gì anh?” Chu Tráng Tráng khoác tay lên cánh tay bốn mắt nói: “Giới thiệu một chút, đây là bạn trai của tôi.”
Bốn mắt vừa nghe, khuôn mặt lại lập tức rực lên đến nổi có thể luộc trứng chim.
“Em nói hắn là bạn trai em thì hắn sẽ là bạn trai em sao, lấy cái gì chứng minh?” Thường Hoằng khoanh hai tay, thản nhiên hỏi. (Anh Hoằng ơi, đừng bức TT, ngốc như nàng ko biết sẽ làm gì đâu nha)
“Đúng, phải chứng minh chứ.” Chu Tráng Tráng hạ quyết tâm, nhón chân lên, chìa tay xoay khuôn mặt bốn mắt xuống, nhắm mắt lại, nhằm vào cái miệng kia hôn tới. (biết thế nào cũng có chuyện mà, … chết TT rùi)
Hôn xong, không để ý tới ánh mắt trống rỗng của bốn mắt, Chu Tráng Tráng đối với Thường Hoằng, hếch cái mũi lên trời: “Chúng tôi hôn môi, hiện tại có thể chứng minh anh ấy là bạn trai tôi đi
Thường Hoằng mỉm cười, tươi cười kia làm cho Chu Tráng Tráng sợ hãi (Ta cũng sợ mỗi khi anh Hoằng cười gian như thế, tưởng tượng rợn cả tóc gáy), hắn giống con báo trong bóng đêm, mau lẹ bước nhanh tiến lên, vươn tay đến. Chu Tráng Tráng vốn nghĩ hắn là tới túm mình, nhưng kết quả lại phát hiện hắn bắt chính là bốn mắt, kéo ngã ra sau, hắn nâng cằm bốn mắt lên, cúi thân xuống … Nhưng lại hôn hắn (eo ôi, anh này … cao tay quá)
Hôn xong, chẳng thèm để ý ánh mắt mê loạn của kính nhỏ, Thường Hoằng nói với Chu Tráng Tráng: “Chúng ta cũng hôn môi, chẳng lẽ điều này cũng chứng minh cậu ta là bạn trai anh?”(Anh bốn mắt này có vấn đề, TT hun thì mắt trống rỗng, anh Hoằng hun thì mắt mê loạn, kiểu gì đây)
Chu Tráng Tráng ngu si sửng sờ ngay tại chỗ, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Con mẹ nó, Thường Hoằng tên này thật ác độc.
Chuyện này trong lịch sử tình cảm của Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng bất quá chỉ là việc nhỏ, nhưng đối với thể xác và tinh thần của bốn mắt lại tạo thành thương tổn thật lớn, nghe nói, sau một học kỳ, hắn mới chính thức bước ra khỏi phòng riêng. (tội nghiệp anh này, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết mà)
Sau khi bị một nam một nữ cưỡng hôn, bốn mắt giống như mất đi hồn phách, lắc lư lảo đảo ra khỏi trường học, để lại Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng giao tranh.
“Chu Tráng Tráng, em không phải càng ngày càng hả hê đi, chuyện trước kia coi như bỏ qua, bây giờ còn dám sau lưng anh đi giao lưu?” Thường Hoằng khoanh hai tay hỏi.
“Xin anh thận trọng dùng từ ngữ, tôi cũng không có lén lút, mà là quang minh chính đại!” Chu Tráng Tráng học theo, cũng bày đặt đan chéo tay.
“Miệng còn ngoan cố.” Thường Hoằng cười.
“Cảm ơn khen ngợi.” Chu Tráng Tráng cũng cười. (Đừng ngoan cố TT ơi, chỉ khổ thân thui, có bao giờ thắng anh Hoắng đâu mà cãi cố)
Đại Kiều ung dung từ từ nói một câu dài tiết lộ toàn bộ chân tướ