Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/848 lượt.
đó, Thường Hoằng cùng Chu Tráng Tráng thì phụ trách ra bờ sông câu cá.
“Hôm nay có mấy người chúng ta thôi sao?” Chu Tráng Tráng ngồi trên tảng đá ngay bờ sông, xem Thường Hoằng bắt.
“Còn có người, mua đồ này nọ, đợi lát nữa tới.” Thời tiết này cũng đủ lạnh, Thường Hoằng lại giống như không cảm giác, đi chân trần tay không liền đứng xuống dưới nước sông.
“Tôi như thế nào cảm thấy, Phó Dương Dương – em gái này đối với anh động cơ không quá tinh khiết?” Chu Tráng Tráng hỏi.
Kỳ thật còn có một câu chưa nói ra —— Phó Nguyệt Nguyệt kêu Hải Nhĩ làm anh trai động cơ càng thêm không trong sáng đến nổi người qua đường đều biết.
“Em suy nghĩ nhiều.” Thường Hoằng ngoài miệng nói xong, nhưng mắt vẫn chuyên chú nhìn dưới nước sông, chú ý hướng đi con cá.
“Đại Kiều từng nói qua, làm em gái làm anh trai không phải tính từ, mà là động từ.” Chu Tráng Tráng nói.
“Chu Tráng Tráng, em là đang ghen sao?” Thường Hoằng cười.
“Anh suy nghĩ nhiều, tôi chỉ là nhắc nhở anh, Phó Dương Dương mặc dù trên danh nghĩa là em gái, nhưng nhìn qua vẫn là đối với anh mối tình thắm thiết, đừng phụ bạc một lòng tình ý của người ta, nhất định tôi sẽ thanh toàn cho hai người . . . . . . A! Thường Hoằng anh làm gì lấy nước tạt tôi? !” Chu Tráng Tráng đang cao hứng nói lại bị một vốc nước lạnh như băng tạt trúng, lạnh đến rùng mình.
“Vì trừng phạt em nói lung tung.” Thường Hoằng lần thứ hai lấy tay múc lên một vốc nước, uy hiếp nói: “Chu Tráng Tráng, em đừng cho là anh không dám trừng trị em a.”
Chu Tráng Tráng vội vã chạy nhanh đến bên bờ, vừa lắc lắc đầu cho nước trên tóc rơi xuống, vừa thấp giọng nói: “Tôi là tốt cho anh, thật sự là chó cắn Lã Động Tân. . . . . . A!”
Lời này chưa nói xong, Thường Hoằng lại đem một đôi tay lạnh như băng thâm nhập vào sau lưng Chu Tráng Tráng sưởi ấm: “Chu Tráng Tráng, tiếp tục nói đi, đừng khách khí.”
Chu Tráng Tráng chịu thua lỗ, quyết định đem chính mình trở thành câm điếc, ngậm chặt môi.
Thường Hoằng từng bước một đem Chu Tráng Tráng ép đến bên cạnh cái cây lớn, xả ra một nụ cười mị hoặc ngông cuồng, cảnh cáo nói: “Nếu anh lại nghe thấy em nói lung tung, sẽ lấy hết quần áo em . . . . . . quăng em xuống sông đi.”
Uy hiếp xong, Thường Hoằng buông Chu Tráng Tráng ra, tiếp tục quay lại sông bắt cá, Chu Tráng Tráng nhìn bóng dáng hắn, lẩm bẩm nói: “Quần áo đều lấy hết, cư nhiên còn muốn quăng tôi xuống sông, quả thực không phải đàn ông mà.”
Một tay cầm cá, một tay dẫn theo Chu Tráng Tráng, Thường Hoằng đi trở về điểm hẹn dã ngoại.
Sau khi Chu Tráng Tráng được buông tay ra mới phát hiện có không ít người đến đây, tất cả đều là người trẻ tuổi, hơn nữa hầu hết chưa từng gặp qua, ngoại trừ ba người – Mĩ Địch thờ ơ, Tần Trung khuôn mặt tê liệt thường trực (khuôn mặt cứng ngắc, ko biểu lộ cảm xúc), còn có Hải Nhĩ tâm sự dạt dào.
Anh họ, chị họ, em họ, anh rễ, anh trai kết nghĩa, em gái nuôi đều đến đây, hoá ra đây là gia đình đoàn tụ, Chu Tráng Tráng cảm thấy mình thật dư thừa, cơ thể tự động lui về phía sau, nhưng cánh tay to lớn của Thường Hoằng vung lên, ôm lấy cổ nàng, đem Chu Tráng Tráng chặt chẽ giữ lại bên cạnh mình.
“Ah, Tráng Tráng, em cư nhiên còn chưa bị Thường Hoằng tra tấn chết nha, sức đề kháng quá mạnh mẽ rồi !” Mĩ Địch đang ngồi trên ghế buồn chán sắp chết nhìn thấy Chu Tráng Tráng giống như nhìn thấy thuốc kích thích, lập tức nhảy dựng lên, hướng thẳng đến Chu Tráng Tráng, muốn ôm một cái nhiệt tình.
Nhưng mới vừa bước một bước, liền bị ông xã khuôn mặt cứng đờ thường trực bên cạnh bắt lấy, dễ dàng túm trở về.
Chu Tráng Tráng vội gật đầu.
“Còn muốn ăn không?”
Vẫn là gật đầu.
“Kia, gọi một tiếng ông xã nghe coi đi.”
Quả nhiên là bụng dạ khó lường a, Chu Tráng Tráng ngay tức khắc cảm thấy giờ phút này Thường Hoằng thật là tà ác.
“Em gọi một tiếng cũng không mất đi tí thịt nào.” Thường Hoằng dụ dỗ.
“Chính là linh hồn tôi sẽ mất không ít thịt.” Chu Tráng Tráng thà chết chứ không chịu khuất phục.
“Được rồi, anh trước tiên lên xe lấy nguyên liệu nấu ăn, cho em vài giây suy nghĩ đó.” Thường Hoằng buông vĩ nướng xuống, hướng tới bãi đất đậu xe mà đi.
Chu Tráng Tráng nhìn những cái cánh gà còn sống, nước mắt long lanh.
Đang bi thương thì có một người đi lại tiếp nhận vĩ nướng của Thường Hoằng, bắt đầu quét phủ dầu mè lên cánh gà.
Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, thấy hắn kia làn da tựa hồ có thể bị ánh mặt trời xuyên thấu qua —— ngoài bạn học Hải Nhĩ ra thì còn ai?
Chu Tráng Tráng quyết định yên lặng rời đi, nhưng vừa mới di chuyển thân mình đã bị Hải Nhĩ gọi lại: “Tráng Tráng, thực xin lỗi.”
Chu Tráng Tráng nhìn về phía Hải Nhĩ, trên mặt hắn có một loại cảm xúc đau thương, hé miệng nói đến đau lòng người.
“Tráng Tráng, ngày đó thật sự thật có lỗi.”
“Không có việc gì, dù sao sinh tiên cái cuối cùng cũng không lãng phí, đều bị tôi ăn hết.” Chu Tráng Tráng mỉm cười.
“Anh không phải đề cập đến sinh tiên.” Hải Nhĩ nâng lên ánh mắt, lông mi bị gió thổi khẽ