Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/874 lượt.

này tựa hồ rất khó khăn với anh nên thốt ra lời thề tàn độc ấy để chứng minh sự tuyệt tình cũng như để chặn đường lui của mình nhưng … sao khó thế. Ta nhớ có bạn từng comment hỏi rằng hình như Thường Hoằng có quen Tráng Tráng khi còn nhỏ nhỉ? Nếu không vì sao trong thời gian ngắn ngủi lại có thể sâu đậm đến thế. Cũng giống như TT thắc mắc: “Tại sao lại thích tôi?”. Câu trả lời của TH “Cũng tựa như em thích thịt kho tàu, tại sao lại thích, thích là thích, ko có lý do.”
Có lẽ ngay từ ban đầu cũng không yêu thích nhiều đến thế, chỉ là thấy thú vị, rất đáng yêu, thích trọc ghẹo cô, cảm thấy cô khác những cô gái anh gặp qua nên đặc biệt chú ý. Từ đó, mỗi một lần trêu ghẹo anh lại cảm thấy vui vẻ hơn, lúc nào cũng muốn gặp cô, không gặp thì buồn, rồi nhớ. Cảm thấy thích nên quyết định giữ cô cho riêng mình. Tình cảm này có lẽ anh cũng không nghĩ là sâu đậm đến thế. Cứ nghĩ rằng dù đau lòng cách mấy cũng sẽ mau quên thôi. Tuy nhiên anh sai rồi. Xa cách chỉ làm cho anh càng nhận ra rằng thà đeo bám cô đôi khi có chút đau lòng còn hơn không nhìn thấy cô nữa, cảm giác ấy chắc rất tồi tệ, tồi tệ đến mức rũ bỏ tự tôn của một người đầy kiêu ngạo như thế “anh sẽ quấn quýt lấy em cả đời”, chỉ vì “thích chính là thích.”






“Thích chính là thích.”
Chu Tráng Tráng bị những lời này đánh bại hoàn toàn, kết quả là, hai người tiếp tục ngồi trong xe lửa.
Bên trong khoang xe thật sự nhiều người, dưỡng khí không đủ, Chu Tráng Tráng sau khi ăn cơm no bắt đầu buồn ngủ, đầu trượt trượt nghiêng ngã sang bên cạnh, ngã xong nghĩ đến thù mới hận cũ lập tức phấn chấn tinh thần thẳng đầu, cũng không được bao lâu, cơn buồn ngủ dâng lên, đầu lại bắt đầu nghiêng, cực khó chịu.
Rốt cục trong mông lung, một đôi bàn tay to ôm đầu Chu Tráng Tráng nhẹ nhàng đặt trên một đôi vai rộng lớn. Cảm giác này giống như đi bộ mấy ngày mấy đêm trong mưa to gió lớn thật vất vả mới tìm thấy một nơi khô ráo liền nằm xuống đánh một giấc, có bao nhiêu là thoải mái.
Chu Tráng Tráng cứ thoải mái ngủ như vậy, khi gần tới ga mới bị radio đánh thức. Tỉnh lại phát hiện chính mình Đổng Tồn Thụy xả thân boong-ke (1) —— nàng thực sự đã dựa vào vai Thường Hoằng mà ngủ thiếp, thái độ rất thân mật.
Lúc này, xe đến bến, mọi người xếp hàng xuống xe, Thường Hoằng cầm mấy túi hành lý to lớn của Chu Tráng Tráng, tay trái khiêng, tay phải xách, ung dung mà xuống xe.
Nhà ga đoàn người tấp nập, giống như thủy triều, hơi không chú ý sẽ bị thất lạc —— Chu Tráng Tráng đợi chính là giờ khắc này.
Thừa dịp Thường Hoằng không chú ý, Chu Tráng Tráng cúi khom người, làm như đảng viên ngầm, lặng lẽ theo một lối khác chạy ra. (quá ác, bỏ con giữa chợ kìa)
Vì có thể tránh né Thường Hoằng, mất đi chút hành lý thì coi là cái gì, duy nhất đau lòng chính là cái nội y Chibi Maruko (2) kia, bất quá cái cũ không đi cái mới sao đến được, Chu Tráng Tráng liền quyết định đi mua hình Dưa hấu Taro (3).
Chu Tráng Tráng một đường chạy ra nhà ga, ngăn một chiếc xe taxi lại, trực tiếp trở về nhà.
Khi về tới nhà, mẹ Tráng Tráng lập tức ép hỏi: “Làm gì như có chó đuổi ở phía sau vậy? Gấp gáp như vậy? Hành lý đâu rồi?”
Chu Tráng Tráng nghĩ thầm, Thường Hoằng có thể không phải là chó hay không? Hay là chó Tây Tạng? nhưng ngoài miệng lại bắt đầu nói xạo: “Con từ trong trường về luôn, gần Tết đông thế này, lại vác theo nhiều đồ này nọ, chắc mạng nhỏ con không còn nữa.”
“Con gái, mau tới ăn cơm, hôm nay có món đùi gà chiên con thích nè.” Ba Tráng Tráng bưng món ăn cuối cùng từ bếp đi ra.
Chu Tráng Tráng vừa thấy một bàn đầy thức ăn kia, nhất thời kích động hai mắt đẫm lệ long lanh, chạy vội tới trước bàn cơm, cầm lấy chiếc đũa lên ăn.
Cá sốt yêu quý của nàng, đùi gà chiên yêu quý của nàng, bánh trôi nhân thịt yêu quý của nàng, trứng sốt cà yêu dấu của nàng, Chu Tráng Tráng quyết định đem từng cái từng cái một ăn ngon lành.
Ba Tráng Tráng cùng mẹ Tráng Tráng nhìn thấy Chu Tráng Tráng hào phóng ăn, hai hàng nước mắt lại tung hoành —— con gái này, nhà nào nuôi nhà nấy bần.
Chu Tráng Tráng cũng mặc kệ này nọ, tiếp tục thưởng thức, lúc ăn đến cao trào, bỗng nhiên chuông cửa reo ^_^.
“Giờ này ai tới a?” Mẹ Tráng Tráng vừa đi mở cửa vừa lẩm bẩm.
Chu Tráng Tráng không thèm quan tâm, tiếp tục ăn cho đến khi nghe thấy một giọng nam quen thuộc: “Con chào dì, con là bạn trai của Tráng Tráng, mới vừa ở phía dưới giúp nàng mang hành lý, đi lên chậm, thật xin lỗi ạh.”
Không cần phải nói, tiểu quái thú lại đuổi tới.
Chu Tráng Tráng ngẩng đầu nhìn Thường Hoằng, rơi lệ đầy mặt —— trời ơi, người này vì sao âm hồn không tiêu tan?
Ba Tráng Tráng mẹ Tráng Tráng nhìn thấy Thường Hoằng, nước mắt lại tung hoành —— rốt cục a rốt cục, có thể đem Chu Tráng Tráng nhà ai nuôi nhà nấy nghèo này tống cho người khác dưỡng rồi.
Thường Hoằng nhìn một nhà ba người rơi lệ, bình tĩnh đem hành lý vào phòng Chu Tráng Tráng.
Trông mong gần hai mươi năm, rốt cục cũng đợi được một người nguyện ý nuôi Chu Tráng Tráng, đứa n