Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/884 lượt.
Đúng đúng đúng là nên đi, Tráng Tráng con ráng biểu hiện để lưu lại ấn tượng tốt cho ba mẹ Thường Hoằng biết chưa.”
Chị họ thứ ba của Tráng Tráng: “Thường Hoằng em mau dẫn nó đi đi, Tráng Tráng càng ngày ăn càng tốt, mấy năm trước cơm tất niên món gà luộc đều bị nó một mình nuốt sạch, cặn bã cũng không chừa.”
“Tôi phú quý không động lòng!” Chu Tráng Tráng ngẫn đầu cao quý.
“Có tiền là có thể mua rất nhiều đồ ăn, ví dụ như há cảo, vịt quay, hamburger, lẩu kem, cà ri cua . . . . . .” Thường Hoằng lại bắt đầu dùng mỹ thực dụ dỗ.
“Nói chuyện dễ nghe tí có phải sẽ càng có nhiều tiền hơn không?” Chu Tráng Tráng lập tức từ liệt sĩ cách mạng chuyển thành phản đồ.
“Muốn có nhiều tiền một chút, phải ngoan ngoãn nghe lời anh, đừng nói năng lộn xộn, hiểu chưa?” Thường Hoằng dặn.
Chu Tráng Tráng vội gật đầu, liên tục như giã tỏi, không biết còn tưởng máy bay gặp khí lưu.
Nói phương tiện giao thông có cánh đúng là tiện lơi, không bao lâu sau, máy bay hạ cánh, Thường Hoằng lôi kéo Chu Tráng Tráng một đường chạy như điên, đúng giờ cơm chiều về đến nhà.
Nhà Thường Hoằng ở trong khu biệt thự lưng chừng núi, nhà lầu hai tầng, trước sân trồng đầy cây dây leo màu xanh, cảnh sắc tĩnh mĩ. (vẻ đẹp yên tĩnh)
Chu Tráng Tráng ở trước cửa xoay tới xoay lui, chau mày, nửa ngày không nói.
“Lằng nhằng cái gì ah?” Thường Hoằng thúc giục.
Chu Tráng Tráng chậc lưỡi: “Thường Hoằng, nguyên lai anh chính là người giàu có đâm người có thể không cần đền mạng như trong truyền thuyết nha?”
“Anh không đâm người, anh chỉ đoạt dân nữ như em thôi.” Thường Hoằng không muốn cùng Chu Tráng Tráng nhiều lời, duỗi tay ra, trực tiếp đem nàng kẹp trong khuỷu tay, mạnh mẽ mang vào nhà.
Vừa vào cửa Chu Tráng Tráng mới phát hiện bên trong có rất nhiều người, có điều không khí hoàn toàn bất đồng với nhà nàng, im lặng mà nghiêm túc, làm sao cũng chẳng giống bữa cơm tất niên gia đình, căn bản là giống ở hội nghị bảo vệ môi trường quốc tế gì đó.
Trong đó có một quý bà xinh đẹp tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, khoác áo choàng lông dê đứng lên, nhìn Thường Hoằng, mày hơi nhíu lại: “Tiểu Hoằng, con làm sao không nói tiếng nào đã rời nhà? Đi đâu cũng không nói, di động cũng không mở, bây giờ càng lớn càng chẳng giống ai!”
“Mẹ, con chính là đi đón cô ấy, Chu Tráng Tráng, bạn gái con, mau chào mẹ anh đi.” Thường Hoằng vừa nói vừa bóp thắt lưng Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng đau nhe răng nhếch miệng, biểu tình dữ tợn đối với mẹ Thường Hoằng thốt tiếng con chào dì
“Bạn gái? Như thế nào chưa nghe con nói qua?” Mẹ Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng, mày mặt càng nhăn nhó.
“Con cho mẹ bất ngờ mà.” Thường Hoằng kéo vai Chu Tráng Tráng ôm càng chặt.
Mẹ Thường Hoằng còn muốn nói gì đó nhưng lại bị ông bác có vẻ phúc hậu hiền lành bên cạnh Thường Hoằng ngăn lại: “Thằng bé mới đi đường về, chắc mệt rồi, mọi người ăn cơm trước, có chuyện gì ăn xong nói sau.”
Cứ thế, đoàn người tề tụ trước bàn cơm.
Gọi là đoàn người, là chỉ người nhà Thường Hoằng, đương nhiên Mĩ Địch cùng Hải Nhĩ cũng ở trong này, chẳng qua thần sắc hai người này hoàn toàn không sinh động như ngày thường, giống như bị một loại sức ép, quá trầm mặc.
Kỳ thật Chu Tráng Tráng cũng cảm thấy một bầu không khí áp lực dè nén trong căn phòng này. Tuy nói một bàn cơm toàn bộ do đầu bếp đặc biệt chế biến, thức ăn tinh mỹ trân quý, hương vị thượng thừa, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy dạ dày tự dưng lạnh như băng.
“Tráng Tráng, đừng khách khí, con muốn ăn cái gì thì gắp đi nha.” Bác Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng cười tủm tỉm: “Đây vẫn là lần đầu tiên Thường Hoằng đưa bạn gái về nhà nha.”
“Đừng ngại, muốn ăn cứ ăn.” Thường Hoằng không ngừng giúp Chu Tráng Tráng gắp thức ăn.
Nhưng Chu Tráng Tráng lại cảm giác mẹ Thường Hoằng đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia rất không thiện cảm, cứ như vậy, ăn uống trở nên ít.
Rốt cục, mẹ Thường Hoằng sau khi ăn xong Bạch Quả (1), mở miệng: “Tiểu Hoằng, chuyện con đưa bạn gái về nhà vì sao lại báo cho mọi người biết trước?”
“Mẹ, mẹ không cần lo lắng chiêu đãi không chu đáo, Tráng Tráng rất dễ nuôi, cho cô ấy đầu gỗ cô ấy cũng có thể ăn.” Thường Hoằng nói.
Chu Tráng Tráng lệ rơi, Thường Hoằng cái tên này, anh mới ăn đầu gỗ, cả nhà anh đều ăn đầu gỗ!
“Mẹ không phải nói cái này!” Mẹ Thường Hoằng mẹ buông đũa, trực tiếp nói thẳng: “Chuyện lớn như vậy, như thế nào chúng ta cũng phải bàn bạc. Ba con tuy lễ mừng năm mới ở trong quân đội không thể về nhà, nhưng vẫn rất quan tâm chuyện đại sự của con, đều đã nói chuyện với chú Từ con, mùng 2 Tết này sẽ cho con gặp mặt con gái người ta. Giờ con lại dẫn đâu ra một bạn gái, hỏi ba con làm sao ăn nói với người ta đây?”
“Ăn ngay nói thật cũng tốt, mọi người sắp đặt hôn nhân cũng có hỏi ý kiến của con sao, như thế nào biết con sẽ đi?” Thường Hoằng tiếp tục gắp thức ăn cho Chu Tráng Tráng.
“Vậy con không nói tiếng nào bỏ đi, đột nhiên mang về một cô gái bối cảnh không rõ ràng, để mọi người nghĩ như thế nào?” Mẹ Thường Hoằng có chút nỗi giận.
Chu Tráng Tráng gia t