Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/943 lượt.
tức giận, vội lết qua lẽo nhẽo nũng nịu bên cạnh: “Trước kia đều là hiểu lầm, em sau này không dám nữa.”
Thường Hoằng khí định thần nhàn: “Em có dám hay không anh không biết, nhưng bọn hắn tuyệt đối sẽ không dám nữa.”
“Vì sao?” Chu Tráng Tráng khó hiểu.
“Bởi vì. . . . . . phá hoại hôn nhân lính, phạt tù khoảng ba năm hoặc tạm giam.” Thường Hoằng giải thích.
“. . . . . . Chúng ta còn chưa có kết hôn nha.” Chu Tráng Tráng mặt đỏ.
“Nhanh.” Thường Hoằng cúi đầu uống trà.
Vì níu kéo sỉ diện, Chu Tráng Tráng lại mở miệng: “Anh sao lại biết người khác không dám.”
“Ba năm tù. . . . . .” Thường Hoằng ngước ánh mắt bị hơi trà che phủ: “Em còn không có lực hấp dẫn như vậy.”
Chu Tráng Tráng: “. . . . . .”
Hai người tuy rằng cả ngày co đầu rút cổ ở trong nhà, nhưng vẫn bị người hữu tâm tìm ra.
Người thứ nhất đương nhiên chính là Mĩ Địch, mỹ nữ trực tiếp gọi điện thoại tới, cười ha hả: “Tráng Tráng, xem chị tốt với em chưa, trước kia giúp em cướp ảnh chụp từ Phó Dương Dương, hiện tại lại giúp em đem Thường Hoằng đè lên giường, em nói phải cảm ơn chị ra sao đây?”
“Máu chảy đầu rơi, không chối từ.” Chu Tráng Tráng biết rõ người nhà Thường Hoằng này không thiện lương gì, giúp nàng nhất định là có yêu cầu, nhưng Mĩ Địch đứa nhỏ này, hạ thủ độc ác, không thể đắc tội, chỉ có thể xuôi theo. (Q: Mĩ Địch ah, chị sống sao mà để em út nghĩ như thếđó, thật đáng hâm mộ nha)
“Như vậy đi, vài ngày nữa cùng chị đi Hongkong chơi một chuyến.” Mĩ Địch rốt cục đưa ra yêu cầu:“Vé máy bay khách sạn ăn ở gì chị bao hết.”
Chu Tráng Tráng ngẫm nghĩ, làm ăn có lời thế này, ắt phải làm, vội nói: “Máu chảy đầu rơi, tuyệt đối đi.”
Nói xong chính sự, Mĩ Địch lại bắt đầu dụ dỗ nàng: “Tráng Tráng, mấy ngày nay thế nào? Thân thể em tuy rằng rất rắn chắc nhưng gặp phải loại động vật ăn thịt như Thường Hoằng chắc dữ nhiều lành ít, mấy ngày nay chị ngày đêm lo lắng cho em, chỉ sợ nó không cẩn thận một cái, đem em ăn mất mạng.”
Chu Tráng Tráng lệ rơi, vẫn là người trong nhà hiểu biết người trong nhà a, Mĩ Địch nói quả không sai tí nào.
“Kia. . . . . . cái đó. . . . . . chị Mĩ Địch. . . . . . em muốn hỏi. . . . . . em muốn hỏi. . . . . .” Chu Tráng Tráng do dự hồi lâu, rốt cục nén không được hỏi: “Em muốn hỏi là, rốt cuộc, phải làm sao mới có thể làm cho loại động vật ăn thịt như hắn khi ở trên giường. . . . . . không cần hung tàn như vậy?”
Lời này vừa nói ra, Mĩ Địch bên kia truyền đến một tiếng thở ngắn than, bao hàm vô số rối rắm u oán trong lòng: “Nếu chị biết, sẽ không chịu khổ vì Tần Trung nhiều năm như vậy.”
Chu Tráng Tráng vừa nghe liền hiểu được – thì ra anh rễ Tần Trung cũng là một động vật ăn thịt a.
Với tâm trạng thông cảm, Chu Tráng Tráng cúp điện thoại.
Người thứ hai gặp mặt chính là Hải Nhĩ, đây được coi như một đại công thần trợ giúp Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng hòa hảo. Chu Tráng Tráng vẫn rất biết ơn hắn, liền mua mực vò viên vui vẻ chạy tới cho hắn.
Hải Nhĩ đã biết bao ngày chưa được ăn no, không quá vài cái đã nuốt hết sạch sẽ ba hộp mực vò viên, ăn xong còn chép chép miệng vài lần, đôi mắt lóng lánh nước trong suốt nhìn Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng khẽ cắn môi, lại lao đi, lần nữa mua về không ít thức ăn nhét vào trong bụng Hải Nhĩ.
Ăn xong rồi, Hải Nhĩ một lần nữa lại ngồi trước bàn thí nghiệm, hỏi: “Em với anh họ gần đây đều tốt chứ?”
“Ân, cũng tạm.” Chu Tráng Tráng tưởng tượng đến chuyện giường chiếu mặt bắt đầu đỏ giống như vụng trộm: “Hải Nhĩ, cám ơn anh đã giúp bọn em.”
“Kỳ thật cũng không phải giúp hai người, mà là giúp anh.” Hải Nhĩ dùng khăn tay lau khóe miệng, dường như cũng muốn lau đi một ít dấu vết tình cảm vương vấn.
“Giúp anh? Sao lại nói vậy?” Chu Tráng Tráng khó hiểu.
“Không có việc gì.” Hải Nhĩ buông khăn tay: “Anh chỉ là cảm thấy, hai người mới là cặp thích hợp nhất.”
“Mới không thích hợp, anh không biết anh họ anh bá đạo biết bao nhiêu, còn cố chấp, hẹp hòi!” Chu Tráng Tráng mỗi lần nhắc tới Thường Hoằng với người ngoài theo phản xạ là bắt đầu quở trách: “Bên anh ấy, em không có ngày nào là không bực mình, tức chết em!”
Hải Nhĩ nghe Chu Tráng Tráng không ngừng quở trách, trên mặt lộ ra tươi cười an tĩnh: “Nhưng em chính là thích anh họ như vậy a.”
Chu Tráng Tráng mặt đỏ lên, đỏ cả một lúc lâu mới sực nhớ, uy hiếp nói: “Cũng không thể đem những lời này nói cho anh ấy, bằng không anh ấy phải ngạo kiều lên trời.”
“Anh biết.” Hải Nhĩ nhìn Chu Tráng Tráng, ánh mắt là sự thoải mái yên lặng: “Anh chúc phúc hai người.”
Chúc phúc xong, Hải Nhĩ lại nói tiếp thêm một câu làm cho lỗ chân lông Chu Tráng Tráng tiết ra mồ hôi lạnh: “Có điều Tráng Tráng em vẫn phải cẩn thận với Phó Dương Dương một chút, cô ta không phải loại người dễ dàng buông tay đâu.”
“Chỉ cần Thường Hoằng không có chút tình ý gì với cô ấy, em cho rằng cũng chẳng có gì phải lo ngại hết, dù sao nguyên nhân bên trong mới là nguyên nhân căn bản dẫn đến sự thay đổi.” Chu Tráng Tráng tự cổ vũ bản