Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/941 lượt.

ì, còn có thể đợi cho em trở về sao?”
“Vậy vì sao anh lại mở cửa cho cô ta vào?”
“Cô ấy nói mẹ anh nhờ cô ấy mang một ít đồ vật tới, dù sao người ta cũng đã tới cửa, anh thế nào cũng không thể không mở.”
“Vậy anh có tin là em cố ý đẩy cô ấy, làm hại cô ấy tay bị vụn thủy tinh làm bị thương không?”
“Không tin . . . . . . bởi vì dựa vào sức lực của em, nếu muốn hại cô ấy, cả bàn tay cô ấy sẽ bị thủy tinh đâm thủng.”
“. . . . . Anh rất hiểu em nha.”
Sau khi thẩm vấn thì phát hiện Thường Hoằng vẫn rất trong sạch, Chu Tráng Tráng cũng để hắn leo lên giường, Thường Hoằng lại bắt đầu cởi quần áo chuẩn bị kim a bình a mai a, kết quả Chu Tráng Tráng trực tiếp đẩy hắn ra: “Anh hôm nay quá bẩn rồi, không thể cho anh chạm em.”
“Anh đã tắm sạch sẽ rồi.” Thường Hoằng cố gắng hít hít ngửi mùi trên người mình: “Mùi thơm mát như vậy, làm sao bẩn được.”
Chu Tráng Tráng nhìn tay Thường Hoằng, biểu tình rất là phong phú: “Cái tay kia của anh hôm nay đụng Phó Dương Dương nhiều lần như vậy, anh cảm thấy em còn có thể cho anh chạm vào em sao?”
“Em đây là tìm cớ.” Thường Hoằng vạch trần.
“Cho dù đúng cũng là tại anh cho em cái cớ tốt như thế.” Chu Tráng Tráng xoay người đưa lưng về phía hắn, tắt đèn ngủ.
Sau một lúc lâu, trong bóng đêm lẳng lặng truyền đến một câu của Thường Hoằng: “Vậy …. nếu không cần dùng tay, thì có thể làm sao?”
Chu Tráng Tráng: “. . . . . .”
Thú tính của nam nhân a ^_^, dục vọng đáng sợ a ^_^.
Sau sự kiện này, Chu Tráng Tráng bắt đầu để ý quan sát xem Thường Hoằng có lén lút liên hệ với Phó Dương Dương hay không, nhưng tra đến tra lui, phát hiện Thường Hoằng quả thật không có tâm tư kia, dần dần, Chu Tráng Tráng cũng quên đi chuyện này.
Có câu nói sóng này chưa qua thì sóng kia lại đến, Chu Tráng Tráng còn chưa được yên mấy ngày thì lại có chuyện xảy ra.
Bất quá sự kiện lần này là về Mĩ Địch.
Hôm nay lúc tan học, Chu Tráng Tráng đang dự tính mua thức ăn ngoài về nhà cùng Thường Hoằng ăn, kết quả một chiếc BenzG55 chặn ở trước mặt nàng. Ngay sau đó một chị gái đeo kính râm lao xuống trực tiếp bắt Chu Tráng Tráng lên xe.
Chu Tráng Tráng đang run run chân định nói một câu “Nữ hiệp tha mạng”, kết quả nhìn kỹ, phát hiện chị gái lái xe kia lại là chị Mĩ Địch.
“Mĩ Địch, chị đây là vừa đóng phim ở đâu đến a?” Chu Tráng Tráng vỗ vỗ ngực.
“Em không phải mới thề sắc son sẽ báo đáp cho chị sao? Bây giờ cơ hội của em đã tới.” Mĩ Địch nhìn không chuyển mắt, tiếp tục lái chiếc xe cực phẩm lao như bay.
“Ý của chị là, bây giờ phải đi Hongkong sao?” Chu Tráng Tráng trợn to mắt.
“Nói đi Hong Kong là lừa gạt em, chúng ta muốn đi chính là Hương Sơn.” Mĩ Địch nói thẳng: “Đi gặp người yêu chị.”
“Chị không thể lẳng lặng đi một mình sao? Vì cái gì nhất định phải em cùng đi theo chứ?” Chu Tráng Tráng nghĩ đến cái gương mặt lạnh lẽo kia của Tần Trung, hàm răng bắt đầu run lập cập, nàng thật không muốn chọc giận anh rể đâu nha!
“Người yêu chị rất thiện lương, không muốn phá hư hôn nhân của chị, cho nên thề không gặp mặt chị, chị mỗi lần đến, hoà thượng trong tự (chùa) đều sẽ ngăn cản không cho chị gặp mặt anh ấy. Việc em phải làm chính là hấp dẫn sự chú ý của các hòa thượng còn lại trong chùa, để cho chị lẻn vào phòng anh ấy.” Mĩ Địch khóe miệng nhếch cong lên, lộ cười đắc ý: “Nhóc con, xem ta lần này trừng trị ngươi ra sao.”(Q: câu này là nói cho Tần Trung nghe nên ta dùng “ta-ngươi nhé!)
“Muốn em đi hấp dẫn như thế nào? Đừng nói muốn em biểu diễn dùng ngực đập vỡ tảng đá lớn nha?” Chu Tráng Tráng đau đầu.
“Cái này phải xem bản lĩnh của em rồi, hơn nữa, ngực đập tảng đá gì đó làm sao có thể so sánh với lời thề đầu rơi máu chảy chứ.” Mĩ Địch lại lôi lời Chu Tráng Tráng từng thề thốt không chịu buông tha.
Chu Tráng Tráng lệ rơi, mặc dù nàng đã sớm biết người nhà này chẳng có một ai lương thiện hết, cũng không nghĩ tới sẽ không lương thiện tới nông nỗi này a!
Giống như mũi tên, Mĩ Địch lái xe như hỏa tiễn phóng lao, đường núi quanh co khúc khuỷu, không ngừng xoay chuyển Chu Tráng Tráng đầu óc cháng váng hoa mắt, lúc dừng xe “oẹ oẹ oẹ oẹ” ói ra đầy một túi ni lông mới hết.
“Tráng Tráng, hiện tại chính là lúc cần em phát quang phát nhiệt.” Không đợi Chu Tráng Tráng nghỉ ngơi và hồi phục lại, Mĩ Địch liền chỉ vào một tòa miếu cổ xưa nói với nàng: “Chính là nơi này, xông vào đi, mặc kệ em dùng biện pháp gì, nhất định phải tập trung sự chú ý của tất cả hòa thượng, che dấu cho chị chuồn êm vào, em hiểu chưa?”
Chu Tráng Tráng chỉ có thể hiểu, hít sâu, sờ sờ hai má tái nhợt, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm vọt vào chùa.
Ngôi chùa rất thanh tĩnh, nhanh khói quẩn quanh, bóng cổ thụ che lấp mặt trời, có dấu vết lịch sử rất xưa, hoàn toàn không thấy huyên náo trần tục, thật là nơi thế ngoại đào nguyên.
Nhưng mà Chu Tráng Tráng đâu có thời gian mà thưởng thức, thầm nghĩ phải nhanh hoàn thành tốt nhiệm vụ Mĩ Địch giao cho. Âm thầm nói lời xám hối tới Bồ Tát, Chu Tráng Tráng hít sâu, bắt đầu dùng âm thanh lanh lảnh của mình kêu lên: “Tôi muốn xuấ