Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2459 lượt.
vào thẻ của tôi?”.
“Tôi không nghe! Tôi không nghe! Tôi không nghe ông bà giải thích! Đều tại ông! Lúc trẻ không có chí tiến thủ, không biết kiếm tiền, không quyền không thế! Tôi cần nhà ông bà không mua cho tôi, tôi cần xe ông bà cũng không chịu mua, ngay cả công việc cũng không bố trí cho tôi được. Bây giờ tôi không tìm được bạn gái cũng là tại ông bà hết!”.
“Về nhà? Vì sao tôi phải về nhà? Không có Hân Di tôi còn sống làm gì? Đúng! Tôi nhất quyết chỉ lấy cô ấy! Đúng! Tôi nhất định phải tìm được cô ấy!”.
Hắn đấm mạnh xuống bàn, hận không thể đấm thủng một lỗ. Vì sao, vì sao tất cả mọi người đều không hiểu hắn? Vì sao tất cả mọi người đều đối đầu với hắn? Hắn đỏ mắt nhìn một đôi nam nữ đi qua trước mặt, hai người tay nắm tay, vai kề vai, thì thầm trò chuyện… Đồ dối trá! Đàn bà toàn là bọn dối trá! Bây giờ thì tình cảm thân thiết, lúc không cần ngươi thì ngay cả cơ hội giải thích cũng không chịu cho ngươi!
Đúng lúc hắn đang định xông lên tách đôi nam nữ đó ra, điện thoại của hắn báo có tin nhắn, ngân hàng thông báo tiền đã được chuyển vào tài khoản của hắn. Hừ, hắn biết ông bà già hắn có tiền mà, chỉ có điều vẫn tiếc không muốn cho hắn, làm hại hắn đi tới đâu cũng bị người khác xem thường. Lần này hắn phải mua mấy bộ quần áo hàng hiệu, còn phải mua iPhone 5S để Bạch Tuyết biết hắn có tiền, có thể nuôi được cô ta, hai người họ có thể sống với nhau vui vẻ hạnh phúc.
“Đội trưởng Lưu, chúng ta đi đâu?”.
“Về nhà”. Cảnh sát Lưu trợn mắt nhìn tài xế vừa nháy mắt với mình qua gương chiếu hậu, lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh trên xe ra đưa cho Hân Di: “Ngồi tàu có nóng không? Hệ thống sưởi trên tàu cao tốc đi các tỉnh miền bắc hoạt động tốt lắm”.
“Cũng được, cảm ơn anh Lưu”. Bạch Hân Di nhận chai nước uống một ngụm. Vốn cô ta chỉ biết cảnh sát Lưu làm cảnh sát, hình như cũng khá ổn, không ngờ anh ta đã làm đến đội trưởng đội hình sự. Nếu anh trai còn sống, có phải bây giờ cũng đã là.. Ôi… Nếu anh trai còn sống thì làm sao cô ta lại bị bắt nạt đến mức không dám về nhà.
“Nói ra anh phải hổ thẹn mới đúng. Lúc anh trai em hy sinh, mấy người bọn anh đã thề phải chăm sóc người nhà anh ấy, nhưng mấy năm nay công việc càng ngày càng bận… cũng quên cả quan tâm đến em. Nhà em xảy ra chuyện lớn như vậy mà anh không biết gì”.
“Lúc đó em còn nhỏ, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ nữa. Nhưng em nhớ các anh đã tới nhà em mấy lần, chỉ có điều lần nào các anh đến mẹ em cũng khóc một trận, ốm một hồi, nên các anh càng ngày càng ít tới”.
Cô ta vốn là một cô gái cực kỳ đơn thuần, nhưng những gì trải qua trong hai năm vừa rồi đã khiến cô ta già dặn hơn nhiều. Bây giờ anh trai cô ta đã chết, chiến hữu của anh trai có thể giúp nhà mình là ân tình chứ không phải bổn phận, không thể trách họ được.
“Ôi… Đều là số cả. Anh trai em còn lớn hơn anh một tuổi, nếu còn sống thì cũng lấy vợ sinh con rồi. Thôi, không nhắc tới việc này nữa. Anh đã nói với bà xã rồi, em đến nhà anh ở, tìm một công việc làm tạm. Thằng đó không tới tìm em thì anh cũng phải tìm nó. Nó đánh bị thương anh họ em, nhà em đã báo cảnh sát chưa?”.
“Báo rồi… nhưng cảnh sát không bắt được hắn… Chuyện đó cũng chẳng đi đến đâu”.
“Để anh gọi điện cho cảnh sát địa phương em, bảo họ gửi đề nghị phối hợp hoặc lệnh truy nã tới đây. Nó dám thò đầu ra, anh cứ gô cổ nó lại rồi nói tiếp”.
“Vâng…”.
“Em xin nghỉ một thời gian hay nghỉ hẳn?”.
“Em nghỉ một thời gian thôi… Thực ra em chỉ thiếu ba tín chỉ, lấy được ba tín chỉ là có thể tốt nghiệp”.
“Dù sao cũng vẫn phải đi học. Giải quyết xong chuyện này, em về trường học tiếp, cầm được bằng tốt nghiệp là bố mẹ em cũng bớt được một nỗi lo”.
“Vâng”. Rất lâu rồi Bạch Hân Di không nghĩ đến tương lai. Cô ta giống như một con thú bị săn đuổi, mỗi ngày đều nghĩ hôm nay có phải là ngày cuối cùng của mình không, mình có thể sống sót hay không?
Nhà cảnh sát Lưu nằm trong một khu nhà cách Phòng Cảnh sát thành phố khoảng hai trạm xe buýt, hơn một trăm mét vuông, ba phòng ngủ. Năm đó nhà nước cải cách, bố của cảnh sát Lưu mất không đến mười ngàn tệ mua lại căn nhà công vụ gia đình mình đang ở, năm sau lại mua căn nhà của một đồng nghiệp đã thăng chức lên tỉnh lỵ, vốn nghĩ đủ để cho con trai cưới vợ, không ngờ căn nhà mới mua lại thuộc phạm vi di dời xây mới. Bố của cảnh sát Lưu đổi lấy hai căn một lớn một nhỏ, căn lớn cho con trai ở, căn nhỏ thì giữ lại mình ở.
Giang Vũ vợ cảnh sát Lưu rất sạch sẽ, nhà cửa quét dọn không có một hạt bụi nào. Mặc dù đồ trang trí trong nhà nhìn đã hơi cũ nhưng lại mang đậm không khí gia đình.
Cảnh sát Lưu dẫn Bạch Hân Di lên tầng, chỉ một gian phòng: “Hôm qua chị dâu em đã dọn dẹp phòng sách này cho em ở, trong phòng đủ cả máy tính gì đó, có điều hơi nhiều sách, em cứ ở tạm đã”.
Bạch Hân Di thoáng nhìn, quả nhiên là phòng sách, chỉ có giá sách và máy tính, còn có một chiếc giường đơn, có lẽ là bình thường dùng khi lên mạng: “Thế này là tốt lắm rồi”.
“À, còn hơn hai tiếng nữa chị dâu em mới đi làm về. Em đi tắm, nghỉ ngơi một lát, anh còn có việc phải đi.