Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2460 lượt.

căn bản không quản nổi nó. Gặp bà ngoại thì nó ngoan như cún con, không dám làm nũng ăn vạ gì hết”.
“Vâng”. Lưu Triết… Bạch Hân Di ngẩn ngơ một lát, anh trai tên là Bạch Triết…
Giang Vũ vừa đón được Lưu Triết đã nhận được điện thoại của cảnh sát Lưu. Anh ta vừa xong việc, đã đặt chỗ ở một quán lẩu.
“Trịnh Đạc không có nhà, anh đã gọi Gia Mộc và Tư Điềm. Gia Mộc là đại gia, cô ấy nói cô ấy trả tiền”. Cảnh sát Lưu cười khoái trá trong điện thoại.
“Biết rồi”. Giang Vũ ngắt điện thoại, sắc mặt không dễ coi lắm. Cô ta và Lâm Gia Mộc, một người là phụ nữ truyền thống điển hình, một người là phụ nữ hiện đại, ngoài hợp trong không hợp. Nhưng lý do không hợp lớn nhất có lẽ là bởi cảnh sát Lưu thỉnh thoảng lại về nhà nói Lâm Gia Mộc lợi hại thế nào, tài giỏi ra sao. Cảnh sát Lưu bình thường không thích nói đùa với phụ nữ, nhưng lúc gặp Lâm Gia Mộc lại nói nhiều, nói chuyện cũng không kiêng dè.
“Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, lát nữa em sẽ có thể gặp cộng sự của anh Trịnh em”.
“Vâng”. Phát hiện sự thay đổi tâm trạng của Giang Vũ, Bạch Hân Di thầm nghĩ, chẳng lẽ cộng sự của anh Trịnh có vấn đề gì không ổn?






Gặp Mặt
Trích lời Gia Mộc: Sự giúp đỡ của bất kỳ ai cũng có mức độ. Nếu chính mình có thể đứng vững, một người thật sự thông minh nên lễ phép từ chối sự nâng đỡ của người khác.
“Hôm nay đại gia mời khách, chúng ta ăn gì nhỉ?”. Cảnh sát Lưu vuốt mặt: “Hai người có dị ứng hải sản không?”.
Thấy Lâm Gia Mộc và Uông Tư Điềm đều lắc đầu, anh ta bấm chuông gọi nhân viên phục vụ.
“Đợi chị dâu và khách đến rồi gọi, xem chị dâu thích ăn gì”, Uông Tư Điềm cười nói. Cô ta đã tiếp xúc với Giang Vũ mấy lần, cơ bản cũng biết tính khí Giang Vũ. Giang Vũ là người tốt, có điều hơi đàn bà một chút, hay suy nghĩ vẩn vơ vì một vài việc nhỏ. Cô ta chưa đến đã gọi đồ ăn, có thể cô ta sẽ không vui.
“Tốt lắm, một trăm điểm thì tốt! Nào, ngồi xuống cạnh bố”. Cảnh sát Lưu bảo con trai đến ngồi cạnh mình: “Đúng rồi, Gia Mộc, đây là Hân Di, em gái chiến hữu cũ của anh và Trịnh Đạc”.
Lâm Gia Mộc đứng dậy chào hỏi Bạch Hân Di, bảo cô ta ngồi xuống cạnh mình. Giang Vũ ngồi vào ghế bên trái cảnh sát Lưu, dùng tay phủi bụi trên áo anh ta: “Anh lại đi làm gì mà người đầy bụi thế này?”.
“Không có gì, đến hiện trường ở nông thôn thôi. Ở đó bây giờ đang khai hoang, bụi lắm”. Cảnh sát Lưu cười hì hì: “Bà xã, gọi đồ ăn đi”.
“Hân Di là khách, Hân Di gọi trước. Em cứ việc gọi món em thích là được”. Giang Vũ đưa thực đơn cho Hân Di.
“Em… các anh chị cứ gọi trước đi”, Bạch Hân Di rất câu nệ. Lâm Gia Mộc không giống tưởng tượng của cô ta lắm. Vốn cô ta cho rằng phụ nữ làm thám tử tư đều chẳng khác đàn ông là mấy, không ngờ Lâm Gia Mộc lại ăn mặc rất nữ tính. Áo sơ mi phối hợp với áo len làm Lâm Gia Mộc có vẻ khá thân thiện, còn cô gái trẻ mặc nguyên bộ đồ đen, vẽ mắt rất khoa trương kia thì cô ta không rõ là ai…
“Để em gọi trước”. Nhận ra sự khó xử của cô ta, Uông Tư Điềm cầm lấy thực đơn: “Em ăn lẩu hải sản, thịt cừu non, sườn cừu, nấm kim châm”.
Có Uông Tư Điềm mở đầu, mọi người gọi đồ cũng thoải mái hơn. Cảnh sát Lưu quả nhiên gọi không ít hải sản có vẻ rất đắt đúng như đã nói từ trước. Giang Vũ thì gọi toàn rau với nấm. Bạch Hân Di chỉ gọi một nồi lẩu hải sản, không gọi thứ gì khác. Lâm Gia Mộc thì gọi một đĩa tiết vịt và một chai rượu.
Trừ Bạch Hân Di, những người còn lại trong bàn đều là người quen. Mặc dù lúc nói chuyện đều hỏi han đến cô ta, nhưng cô ta có gánh nặng tâm lý, bản thân lại không phải người hay chuyện nên chỉ một lát sau đã yên lặng ngồi ăn. Nghe bọn họ nói chuyện thì Lâm Gia Mộc quả thật là một người rất lợi hại, ăn nói rất sắc sảo, thường xuyên làm cảnh sát Lưu không nói nên lời. Mỗi lúc như vậy Giang Vũ lại cười rất thục nữ, chuyển sang một đề tài khác. Uông Tư Điềm thì vui vẻ chơi với Lưu Triết.
Cảnh sát Lưu chuyển một đĩa bề bề đến trước mặt Bạch Hân Di: “Em ăn cái này đi, anh trai em thích nhất món này”.
“Vâng”. Kỳ thực cô ta cũng thích, chẳng qua là không dám với.
“Mỗi lần anh và Trịnh Đạc về quê đều mang lên không ít hải sản, lần nào anh trai em cũng ăn hết, vừa ăn vừa nói sau khi xuất ngũ phải đến thành phố A làm việc, ngày ngày ăn hải sản…”.
“Vâng… mẹ em cũng nói anh trai em thích ăn hải sản”.
“Ôi… Anh trai em không may mắn, diễn tập, nhiệm vụ, sóng to gió lớn nào cũng vượt qua, kết quả lúc về nơi đóng quân lại gặp đá lở… Sớm một phút hoặc muộn một phút đều có thể tránh được, không ngờ nó lại rơi xuống đúng chiếc xe anh ấy ngồi…”. Cảnh sát Lưu uống rượu nên hơi nhiều lời: “Lần đó vốn anh ấy cùng anh và Trịnh Đạc ngồi cùng một xe, nhưng hôm trước Trịnh Đạc ăn nhiều khoai lang, đánh rắm suốt ngày, anh ấy chê Trịnh Đạc thối, đổi xe cho người khác, không ngờ…”.
“Mẹ em nói là số anh ấy như thế”. Chẳng phải tại số mệnh thì tại cái gì? Nhà người ta cả nhà sum họp, chỉ có nhà mình từ khi anh trai qua đời vẫn chưa yên ổn lại. Đến lúc mình thi đỗ đại học, trong nhà mới bắt đầu có