Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.

có thể không bị bắt nạt. Càng không cần phải nói chỉ cần làm xong việc này đã có mười ngàn tệ rơi vào túi. Mặc dù hãng xe của ông ta không thiếu tiền, nhưng xưa nay có ai chê tiền nhiều đâu? Ông ta lại suy nghĩ một ngày nữa rồi mới cầm USB đến phòng cảnh sát, không ngờ thật sự có thể giải quyết thuận lợi như vậy…
Từ Dương nằm trên giường bệnh tiếp tục mơ mộng đẹp, không hề để ý người cảnh sát trẻ tuổi gác trước cửa phòng hắn đã biến mất. Vị phó trưởng phòng cảnh sát và nữ cảnh sát ngày nào cũng đến giờ cũng không thấy tung tích. Hắn lật xem tài liệu về bệnh viện chỉnh hình thành phố A, nghĩ xem có nên đi xóa sẹo nhân thể phẫu thuật thẩm mỹ luôn hay không…
“Bệnh nhân phòng bệnh số 10, nộp viện phí nào!”, một y tá đứng ngoài cửa nói.
“Nộp viện phí?”, Từ Dương ném tài liệu sang bên cạnh: “Tìm phòng cảnh sát mà đòi”.
“Tiền thuốc thang họ trả trước đã hết rồi”, y tá lạnh lùng nói. “Cô đi tìm tên cảnh sát đó…”.
“Cảnh sát nào cơ?”.
“Tại sao lại không có…”. Từ Dương ngồi thẳng người lên, lại thấy chiếc ghế vẫn có một người cảnh sát ngồi lúc này trống không: “Anh ta dám bỏ vị trí à…”.
“Hôm nay không nộp tiền thuốc và tiền giường thì anh phải xuất viện. Bệnh của anh cũng không cần chăm sóc gì nhiều, chỉ là bị thương ngoài da, ở nhà dưỡng thương là được”.
“Cô nói huyên thuyên gì thế? Tôi bị thương là do cảnh sát đánh! Cảnh sát phải chịu trách nhiệm!”.
“Là cảnh sát đánh hay là chính mày đập mặt vào tay lái?”. Người xuất hiện ngoài cửa khiến Từ Dương cực kỳ hoảng sợ.
“Cảnh… cảnh sát Lưu… Ông! Tại sao ông lại đến đây? Có phải ông lại định đánh tôi không?”.
“Tao à? Tao không đánh mày, tao cho mày xem phim”. Cảnh sát Lưu vừa nói vừa chậm rãi đi tới, phía sau còn có vị phó trưởng phòng và phóng viên đài truyền hình.
“Phim? Phim gì?”.
Cảnh sát Lưu đặt máy tính xách tay lên chiếc bàn ăn đơn giản trên giường bệnh của hắn, cắm một chiếc USB vào máy tính. Trong USB là file ghi hình của camera hành trình trên xe, trong đó cho thấy rõ Từ Dương bám theo xe của cảnh sát Lưu vào ngõ nhỏ…
Hắn xuống xe xem xét xe của cảnh sát Lưu, sau đó cảnh sát Lưu đột nhiên xuất hiện, đè hắn lên xe cảnh sát. Sau đó ống kính lắc lư, hai người bị hai chiếc xe che khuất, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ hai người đứng nói gì đó, cảnh sát Lưu nói: “Xe mày thuê có hành trình chạy xe, theo hành trình chạy xe, mày vẫn bám theo tao từ phòng cảnh sát đến ngõ nhỏ này…”.
“Vậy thì sao? Tôi bám theo ông thì ông có thể đánh tôi à?”. “Vậy tốt, bây giờ chúng ta xem tao có đánh mày không?”.
Cảnh sát Lưu lại mở file ghi hình thứ hai, hắn xuống xe, thời gian hiển thị rất rõ ràng, là bốn giờ mười phút chiều, cảnh sát Lưu tua qua. Lúc năm giờ hai phút, hắn lại từ ngoài xe vào, vì bên ngoài đã tối, hắn bật đèn trong xe. Ống kính cho thấy rõ mặt hắn không hề có thương tích, sau đó…
“Đừng mở nữa! Đừng mở nữa!”. Từ Dương tuyệt đối không nghĩ tới có người lại cài camera trong xe hắn thuê: “Việc ghi hình này là phi pháp!”.
“Ông chủ chiếc xe đã tự thú, hơn nữa cung cấp bằng chứng lập công chuộc tội, cam đoan không tái phạm. Chúng tôi đã hỏi ý kiến của viện kiểm sát, bằng chứng này có thể sử dụng”. Phó trưởng phòng đi theo nói lạnh lùng.
“Tôi… Tôi… Tôi chóng mặt…”. Từ Dương nói xong trợn mắt ngất xỉu. Cảnh sát Lưu thoáng nhìn phóng viên truyền thông đi cùng, bấm chuông gọi, một đám bác sĩ từ bên ngoài tràn vào.






Bệnh Tâm Thần
Trích lời Gia Mộc: Từ một cô gái lấy chồng trở thành đàn bà, vạn người hiếm có một người giữ được bản chất vốn có của mình.
“Người nhà họ Từ đã đến, còn dẫn theo luật sư. Luật sư đưa ra chứng cớ nói Từ Dương có nghi vấn mắc các loại bệnh thần kinh như cố chấp, hoang tưởng, tự yêu bản thân…”. Nói xong lời cuối cùng, cảnh sát Lưu gần như bật cười. Người khác nói Từ Dương cố ý nói mình có bệnh để thoát tội, cảnh sát Lưu lại cảm thấy những chứng bệnh này quả thực là bệnh của Từ Dương, “Người nhà hắn đồng ý đưa hắn về nhà trị liệu, hơn nữa sẵn sàng bồi thường tất cả thiệt hại”.
Dù sao người ta cũng là quần thể yếu thế, tính ra mặc bộ cảnh phục này đúng là càng ngày càng vô nghĩa. Chẳng hạn như chuyện lần này, nếu anh ta bị hãm hại thành công, anh ta sẽ mất tất cả. Ngược lại, đối phương chỉ cần một chẩn đoán bệnh tâm thần đã thoải mái chạy thoát, phòng cảnh sát còn phải giải thích với truyền thông. Bao nhiêu công sức điều tra phá án của anh ta chớp mắt đã có thể tan thành mây khói, “Tôi xin nghỉ ốm rồi. Trưởng phòng cũng bảo tôi tạm thời nghỉ ngơi vài ngày”.
“Anh đừng như vậy, vẫn phải lấy sự nghiệp làm trọng”.
“Không phải em luôn chê anh lương thấp sao? Anh muốn ra ngoài tự mình làm…”.
“Anh ra ngoài làm cái gì?”. Giang Vũ cả giận nói: “Tiền lương anh thấp thật, nhưng em có trách móc gì không? Tiền học thêm của con trai đã có bà ngoại trả, ông ngoại nó cũng nói ủng hộ công việc của anh. Chúng ta không phải vay mượn ai, ông bà nội ngoại đều là cán bộ về hưu, anh cho rằng nhà chúng ta thiếu tiền à?”.
“Anh…