Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

i là người coi trọng lời hứa.
“Sáng mai cháu đến sớm một chút, bác làm bánh cho cháu ăn. Tạm biệt, bye bye…”. Bà Trương Nhã Lan nhiệt tình tiễn Trịnh Đạc ra cửa, vừa đóng cửa lại đã sầm mặt: “Lâm Gia Mộc!”.
“Mẹ!”. Lâm Gia Mộc cũng cao giọng đáp.
“Con giỏi lắm! Con nói với mẹ đã nghỉ việc, mẹ còn rất mừng. Từ gia đình đến quốc gia bồi dưỡng con làm luật sư không phải để con giúp người khác kiện tụng tranh tài sản mà để con phò trợ chính nghĩa. Kết quả là con giấu mẹ làm những việc còn thất đức hơn. Quan thanh liêm cũng khó phán xét việc nhà người ta, thà dỡ một tòa miếu chứ không phá một gia đình. Con xem những ghi chép trong máy tính của con đó, từng khoản từng khoản, con thì kiếm được không ít tiền, nhưng nhà người ta lại tan nát hết…”.
“Mẹ…”. Nói cho cùng thì Trương Nhã Lan vẫn sợ việc làm ăn này làm lỡ chuyện cả đời của con gái. Lâm Gia Mộc có thể nói với bất kỳ ai rằng mình không cần đàn ông, mình là một phụ nữ độc lập tự chủ, nhưng cô không thể nói với mẹ mình như vậy…
“Gia Mộc, con nghe lời mẹ, ngoan ngoãn lấy chồng sinh con, dừng việc làm ăn thiếu đạo đức này lại, sống yên ổn, tiền không đủ thì mẹ có…”.
“Mẹ, không phải vấn đề tiền bạc. Bây giờ thời đại thay đổi rồi, những người tới tìm bọn con đều đã quyết định không sống với nhau nữa…”.
“Chân Chân cũng thế à?”. “Mẹ…”.
“Thảo nào dì Năm con không nói tỉ mỉ, thì ra là dì Năm thuê con làm việc này. Không phải con giúp Chân Chân mà là con làm việc của con.
Con ngốc quá, nếu sau này Chân Chân có thể tìm được đức lang quân như ý thì không sao, nhưng nếu không tìm được thì con sẽ bị hai mẹ con dì Năm oán hận cả đời”.
Sẽ bị oán trách… thậm chí sẽ bị người khác căm hận, chẳng lẽ Lâm Gia Mộc thật sự chưa nghĩ tới những chuyện này? Không những cô đã nghĩ mà thậm chí cô còn trải qua không chỉ một lần. Cho dù tận mắt thấy chồng và người phụ nữ khác thân mật trên giường, vẫn có rất nhiều phụ nữ lựa chọn nhượng bộ, ngược lại còn căm hận người đã lật tẩy chân tướng trước mặt mình. Vấn đề là Lâm Gia Mộc có sợ không?
Bà đến tìm tôi là vì chân tướng, tôi bày chân tướng trước mặt bà, bà trả tôi tiền, tất cả mọi chuyện giữa tôi và bà chấm dứt. Bà cảm ơn tôi thì tốt, bà không cảm ơn tôi cũng không sao. Vốn chỉ là quan hệ giữa người đi thuê và người được thuê, hai bên chỉ cần nói đến tiền, ok?
Nhưng Lâm Gia Mộc không thể nói như thế với mẹ. Lý do cô chịu thua mẹ cũng là đây. Cô chưa đầy một tuổi đã được mẹ đưa đến nhà ông bà ngoại ở thành phố A. Ông ngoại nói lần đầu tiên nhìn thấy mẹ lúc ba tuổi, cô nói cháu chào cô rất ngây thơ, mẹ cô khóc liền hơn một tiếng.
Nhưng dù thế, sau khi hết đợt phép, mẹ cô vẫn đi cùng bố cô. Nguyên nhân chỉ có một, công việc quá bận, không có thời gian chăm sóc con…
Sau đó cô được mẹ đón về học tiểu học. Mẹ quan tâm đến tất cả mọi việc lớn nhỏ của cô giống như một cách bồi thường, nhưng từ trước đến nay Lâm Gia Mộc vẫn cảm thấy mình như làm khách trong nhà. Sau đó xảy ra đủ loại chuyện không cần phải nhắc đến. Đối với cô, mẹ vẫn là một người có lúc biến mất, có lúc đột nhiên xuất hiện, sau đó nhúng tay vào cuộc sống của cô một cách rất đương nhiên, ngay cả cô đi tất kiểu gì cũng phải can thiệp.
Trong thời kỳ nổi loạn, cô thật sự hy vọng mẹ không tồn tại. Cô ở với ông bà ngoại cũng có thể sống rất tốt, vì vậy cãi nhau với mẹ rất nhiều lần.
Bây giờ tình cảm mẹ con rất tốt, nhưng mỗi khi mẹ can thiệp vào cuộc sống của cô đều khiến cô cảm thấy ngạt thở. Gần nửa đêm, mẹ đã ngủ, Lâm Gia Mộc bò xuống khỏi giường, cầm điện thoại di động vào nhà vệ sinh. Ngồi trên bồn cầu, cô lại không biết gọi cho ai ngoài Trịnh Đạc. Trương Kỳ biết quá rõ về chuyện giữa cô và mẹ, nhưng ngoài một chữ nhẫn thì cũng không đưa ra được đề nghị nào tốt. Suy tính trước sau phải đến hai, ba phút, cuối cùng cô vẫn gọi đến số điện thoại quen thuộc đó.
“A lô!”. Giọng Trịnh Đạc có vẻ ngái ngủ. “Anh ngủ rồi à?”.
“Vừa mới ngủ”.
Lâm Gia Mộc đột nhiên hơi hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại này. Nếu hai người vẫn là quan hệ “bạn bè”, cô sẽ thản nhiên hơn nhiều. Sau khi quan hệ giữa hai người thay đổi, cô cảm thấy việc gọi điện thoại này không khác gì làm nũng: “Em…”.
“Mẹ em nói những lời làm em không chịu nổi à?”.
Lâm Gia Mộc trông có vẻ khôn khéo, mọi sự đều suy nghĩ chu toàn, nhưng thực ra những người thân thiết lại rất dễ làm cô tổn thương, cô lại còn làm bộ kiên cường khiến mọi người không nhìn ra cô đã bị thương.
“Cũng không đến nỗi”.
“Thực ra em rất giống mẹ em”.
“Cái gì?”, Lâm Gia Mộc cao giọng. Cô chưa bao giờ cảm thấy cô giống mẹ.
“Ngẫm lại xem, cả em và mẹ em đều là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, EQ đều rất cao, cũng đều có sở thích khống chế, đều có nguyên tắc làm việc của mình, cực kỳ có tinh thần trọng nghĩa…”.
“Em làm gì có tinh thần trọng nghĩa… đều là vì tiền cả đấy chứ…”. “Lâm Gia Mộc, người đang nói chuyện với em bây giờ là anh, đừng giả vờ nữa, được không?”.
“Nhưng mà em cũng không giống mẹ”. Ít nhất cô sẽ không đưa đứa con mới sinh của mình về nhà mẹ đẻ, sau đó không hỏi han gì, một


Pair of Vintage Old School Fru