Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.
ò chuyện?”.
“Cái này em không rõ. Em thường xuyên cho người khác mượn điện thoại nghịch, có thể là bọn nó làm…”.
“Điện thoại di động của cậu có tài khoản ngân hàng và tài khoản thanh toán qua mạng mà cậu cho mượn thoải mái?”.
“Anh, em chưa bao giờ để nhiều tiền trong tài khoản trên điện thoại, chỉ có hơn hai mươi ngàn, ai mà thèm trộm cắp chứ? Hơn nữa điện thoại không bao giờ nằm ngoài tầm mắt em, cho bọn nó mượn chơi một chút có sao”.
Thấy cảnh sát Lưu thẩm vấn, Lục Thiên Phóng rõ ràng thả lỏng hơn nhiều: “Anh, anh phải tin em, thật sự không phải em làm. Con bé đó nó muốn câu em… Em là ai chứ? Chưa đến ba mươi tuổi em có thể kết hôn sao?”.
“Bạn học của cô gái đó nói cậu dùng QQ câu người ta ba tháng, suốt ngày tán gẫu với người ta, trong điện thoại của cậu cũng có lịch sử trò chuyện”.
“Chắc chắn không có! Em tán gái chưa bao giờ quá một tuần, chơi được thì chơi, không chơi được thì nghỉ, em tuyệt đối không dây dưa. Hơn nữa cái điện thoại này em mới mua hơn hai tháng, sao có thể có lịch sử trò chuyện ba tháng trước?”.
“Vậy cậu nghĩ kỹ đi, hôm xảy ra chuyện ai đã sờ vào điện thoại của cậu?”.
“Ai sờ à…”. Lục Thiên Phóng gãi đầu: “Em đi vào nhà vệ sinh, tiện tay ném điện thoại di động cho bạn em”.
“Người bạn đó tên là gì? Đừng nói là cũng không thể nói được nhé!”. “Lưu Chí”.
“Sao cậu lại quen Lưu Chí?”.
“Nó là bạn của bạn em, bởi vì biết nhau nên chơi với nhau. Nó cũng không tồi, rất trọng nghĩa, chỉ đôi khi thích khoác lác. Nhà nó hình như là mở mỏ than, tiền không ít, có điều ông già nó hơi keo, mỗi tháng cho nó tiền tiêu vặt không nhiều. Đôi khi nó mặc hàng hiệu thật giả lẫn lộn, có điều nhìn chung cũng tạm được”.
Cảnh sát Lưu thật sự muốn nhảy qua bàn đánh cậu ta một trận, uổng cho bố mẹ cậu ta tinh khôn mưu mẹo lại sinh ra một thằng con trai chậm phát triển trí tuệ, ngoài lúc tiêu tiền thông minh một chút, còn lại không có một chút đầu óc nào, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền: “Cậu có mua chiếc váy đỏ đó không?”.
“Váy đỏ? Không”.
“Cậu khẳng định chứ?”.
“Khẳng định quá đi chứ. Em chưa bao giờ mua váy cho gái, chỉ mua trang sức hoặc đồ lót”.
“Được rồi, anh biết rồi”.
“Anh, bao giờ em có thể ra ngoài?”.
“Cậu cứ ngoan ngoãn ở trong này, không được gây chuyện”. “Anh, em muốn ăn cá hồi! Em muốn ăn trứng cá muối!”. “Cậu ăn ngón tay mình ấy”.
Lục Thiên Phóng nằm bò trên bàn, chớp mắt nhìn cảnh sát Lưu rời khỏi phòng, đột nhiên thu lại vẻ cợt nhả, lau nước mắt không biết chảy ra từ bao giờ, đứng lên: “Có phải nên đi rồi không?”.
Một cảnh sát trẻ tuổi trông coi cậu ta nhìn cậu ta một cái, còng tay cậu ta lại, đột nhiên cảm thấy trên tay lành lạnh, rõ ràng là một giọt nước mắt vừa rơi xuống mu bàn tay, anh ta nói: “Anh đừng khóc. Bây giờ đội trưởng Lưu phụ trách vụ án này, chắc chắn sẽ tra rõ chân tướng”.
“Ờ”. Lục Thiên Phóng gật đầu: “Bên ngoài bây giờ đồn đại thế nào, có phải tôi nổi tiếng lắm không?”.
“Ha ha, đội trưởng Lưu không cho chúng tôi lên mạng xem tin tức”. Cảnh sát không trả lời thẳng, nhưng trong lòng Lục Thiên Phóng hiểu rất rõ, lần này mình ngã đau rồi. Thuở nhỏ cậu ta được học câu “Chúng khẩu đồng từ, ông sư cũng chết” mà không hiểu tại sao, bây giờ cuối cùng cũng hiểu được ý câu này.
Niềm Vui Trên Mạng
Trích lời Gia Mộc: Khi một người đặt xuống mọi giới hạn đạo đức, thứ duy nhất còn lại là lòng tham.
Lưu Chí ngậm điếu thuốc, phun ra một vòng khói, refresh weibo của mình. Số lượng người theo dõi tăng rất nhanh và số lượt chia sẻ hàng ngàn hàng vạn khiến hắn dù hai ngày không ngủ vẫn tinh thần phấn chấn. Những người nổi tiếng hắn ngưỡng mộ trước đây đã gửi yêu cầu kết bạn với hắn, còn có công ty quảng cáo tìm hắn đăng quảng cáo, thậm chí có người liên lạc với hắn đề nghị được phỏng vấn.
Những người xem thường và cười nhạo hắn không biết bây giờ diện mạo thế nào? Hắn cười lạnh lùng, lấy điện thoại di động ra khởi động. Mấy chục cuộc gọi lỡ làm hắn cảm thấy mình càng quan trọng hơn.
Đúng lúc này một chiếc điện thoại khác của hắn vang lên. Số điện thoại này là hắn mới mua, chỉ cho mấy người biết: “A lô!”.
Lưu Chí ngắt điện thoại, không kìm được nghĩ một cô gái có giọng nói dễ nghe như vậy sẽ là người thế nào. Trước đây hắn thường nghe nói những người nổi tiếng trên mạng gặp fan hẹn hò gì đó, chẳng lẽ diễm phúc như vậy bắt đầu từ hôm nay cũng sẽ thuộc về hắn?
“Máy số 19 hết tiền rồi nhé!”. Nhân viên quán net thông báo.
“Tôi sẽ nạp thêm ngay đây”. Lưu Chí lên tiếng, sờ sờ túi, còn lại một trăm tệ cuối cùng. Dù thế nào phải kiếm ít tiền cái đã. Hắn mở tin nhắn riêng, tìm được tin nhắn của một người nổi tiếng trên mạng đề nghị hắn liên lạc với bố mẹ của Hà Điền Điền để kêu gọi cộng đồng mạng quyên góp…
Cảnh sát Lưu cầm chiếc điện thoại trên tay Uông Tư Điềm: “Được rồi, em có thể về nhà rồi”.
Uông Tư Điềm kinh ngạc nhìn cảnh sát Lưu và Trịnh Đạc bên cạnh: “Ý các anh là gì? Tưởng để em đi gặp hắn cơ mà?”.
Cảnh sát Lưu