XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

ô ta xót chiếc áo khoác đi mượn này, cởi ra định phủi cho sạch sẽ.
Lưu Chí cười, đứng ra mép ngoài sân thượng: “Bây giờ tôi sẽ đăng lên, có giỏi thì cô đến mà cướp”.
Hà Điền Điền đứng lên, cắn môi đặt áo khoác xuống lao tới, không ngờ vồ trượt ngã ra ngoài, chỉ có một tay tóm chặt song sắt. Lưu Chí cũng giật nảy, vội đưa tay kéo cô ta. Trong lúc nắm chặt cổ tay cô ta chuẩn bị kéo lên, hắn hỏi một câu: “Bây giờ tôi cứu mạng cô, cô có giúp tôi hay không?”.
Hà Điền Điền ra sức lắc đầu. Lưu Chí nhìn mặt cô ta, nghĩ đến một kế hoạch khác, cười lạnh lùng, buông tay ra…
Hắn cho rằng mình đã xóa sạch mọi bằng chứng cho thấy hắn từng xuất hiện trên sân thượng. Sau khi được Uông Tư Điềm nhắc nhở, hắn mới ý thức được có thể có camera ghi lại được hắn bám theo Lục Thiên Phóng và Hà Điền Điền, thậm chí ghi lại được hắn lên sân thượng… Chỉ có điều trước đó cảnh sát vẫn lạc đường, ra sức tìm bằng chứng Lục Thiên Phóng liên quan đến vụ án này nên mới không chú ý mà thôi…






Nước Đã Rút Mà Đá Chưa Nhô
Trích lời Gia Mộc: Có lúc những vụ án phức tạp nhất lại chỉ cần điều tra cơ bản và những kiến thức thông thường nhất.
“Thả người rồi chứ? Tôi biết rồi, giám thị cư trú và tịch thu hộ chiếu? Ờ, ai đang giám thị nó? Cậu Tống à? Được, anh yên tâm, tôi tra xong đầu mối bên này sẽ về. Không, không phải, không phải báo tin qua mạng. Là tôi nghĩ nếu Lục Thiên Phóng đúng là chuốc say hoặc là đổ thuốc mê cho Hà Điền Điền, bọn họ từ hộp đêm đến khách sạn còn phải đi bộ khoảng mười phút nữa. Tôi đang dẫn hai anh em đi điều tra camera ghi hình của từng nhà, vâng vâng, phải điều tra thật cẩn thận. Không, tôi không có suy nghĩ khác, tôi chỉ cảm thấy vụ án này khó làm như vậy, tại sao không loại bỏ các nhân tố quấy nhiễu, điều tra tỉ mỉ như một vụ án thông thường, đến lúc bất kể đưa ra kết luận gì đều có căn cứ để suy xét và bảo vệ được. Được, lúc về tôi sẽ báo cáo anh”. Cảnh sát Lưu ngắt điện thoại: “Lục Thiên Phóng được thả rồi, nghe giọng trưởng phòng thì đại luật sư Lam đã trị ông ta một trận ra hồn”.
“Giáo sư Lam thâm niên cao, đừng nói là trưởng phòng anh, chánh án tòa án tỉnh gặp ông ấy cũng phải gọi một tiếng thầy. Ông ấy lôi từng điều từng mục trong luật ra giải thích bắt bẻ thì ai cũng không chịu nổi”, Lâm Gia Mộc cười nói.
“Nghe nói mấy năm nay không ít người mời ông ấy, nhưng ông ấy chỉ chuyên tâm dạy học và nghiên cứu lý luận, rất ít khi tự mình xuống núi. Em có thể mời được ông ấy thì chắc ấn tượng của ông ấy với em không tồi”.
“Anh ta phải về cắn người”. Tính cảnh sát Lưu không giống Trịnh Đạc. Mặc dù mấy năm nay bị mài tròn các góc cạnh, nhưng tấm lòng son của cảnh sát Lưu lại không hề thay đổi. Trịnh Đạc trải qua nhiều chuyện phức tạp, có vẻ rất thẳng tính nhưng có một số việc lại nhìn thoáng hơn cảnh sát Lưu.
Lâm Gia Mộc vừa nghĩ tới đây đã thấy Trịnh Đạc vào nhà, không biết tại sao lại cảm thấy chột dạ, xoay người đi vào văn phòng.
Uông Tư Điềm bỏ hai viên kẹo cao su vào miệng: “Anh Trịnh, anh có nhìn thấy anh Lưu không?”.
“Có thấy”.
“Anh ấy làm sao vậy?”.
“Không sao”. Trịnh Đạc cười nói: “Ăn cơm chưa?”.
“Đi uống cốc hồng trà với cái thằng Lưu Chí kia làm em buồn nôn mất ba ngày, đúng là cách giảm béo tốt”, Uông Tư Điềm nói.
“Vậy giao cho em một nhiệm vụ nữa để em gầy hơn chút nữa. Đây là số QQ của La Quyên, em nói chuyện với cô ta xem. Hà Điền Điền không có máy tính, chỉ có điện thoại thông minh. Theo những gì anh biết về mấy cô bé bọn em thì máy tính ở phòng ký túc đa số đều dùng chung. Em nghĩ cách để La Quyên nói chuyện với em lâu một chút, anh phải xem xét những thứ trong máy tính ở phòng ký túc đó”.
“Vâng”.
Lâm Gia Mộc điều chỉnh lại tâm tư hơi rối bời, từ văn phòng đi ra. Nhìn thấy Trịnh Đạc đang chỉ huy Uông Tư Điềm tán gẫu với người ta, cảm thấy vừa rồi mình quá mất mặt. Cô hơi giận mình, giọng điệu cũng không được mềm mỏng lắm: “Trịnh Đạc, anh bám theo Lưu Chí tới đâu vậy?”.
“Lưu Chí bắt taxi đến hộp đêm, đi một lượt từ hộp đêm đến khách sạn, còn xem camera, không biết nghĩ thế nào sau đó lại đến khách sạn, nhưng nhìn thấy quản lý khách sạn lại đi ra. Anh đã nhắn cho cảnh sát Lưu tên các cửa hàng trên đường, chắc anh ấy đã sai người đến xem nội dung ghi hình rồi”.
“Còn camera khách sạn?”.
“Cảnh sát Lưu nói ngay hôm xảy ra chuyện khách sạn đã giao hết nội dung ghi hình cho họ rồi”.
Uông Tư Điềm và La Quyên trò chuyện một chút về chuyện của Hà Điền Điền. Trịnh Đạc ra hiệu cho Uông Tư Điềm gửi một biểu tượng cảm xúc qua. La Quyên bên kia nhận biểu tượng, Trịnh Đạc ra hiệu, Uông Tư Điềm nói: “Xin lỗi, bạn em đến chơi, em ra ngoài một lát, hẹn gặp lại chị”.
Sau đó Uông Tư Điềm đứng lên nhường chỗ cho Trịnh Đạc. Cô ta ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Gia Mộc đứng bên cạnh không biết là đang ngắm hoa hay đang nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, nhún vai: “Trong phòng khô quá. Em xuống lầu mua kem”.
Nói xong liền mặc áo khoác, xỏ bốt vào, chậm rãi mở cửa xuống lầu.
La Quyên bên