Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.

kia chào tạm biệt. Trịnh Đạc ngồi xuống, bắt đầu kích hoạt chương trình ẩn trong biểu tượng cảm xúc, xem xét mọi thứ trong máy tính của La Quyên từ xa. Máy
tính của cô ta quả nhiên là có dấu vết dùng chung. Hà Điền Điền cũng từng đăng nhập QQ trên máy tính này. Trịnh Đạc mở mục đánh dấu trang trên mạng của Hà Điền Điền, tìm được một địa chỉ blog hải ngoại, sau khi bấm vào thấy yêu cầu mật khẩu. Anh ta gõ mật khẩu Hà Điền Điền sử dụng hằng ngày nhưng không được, sau khi suy nghĩ một lát, Trịnh Đạc lại gõ tên phiên âm của Lục Thiên Phóng, không ngờ lại vào được. Trên blog toàn là những trang nhật ký riêng tư giới hạn chỉ người viết mới được xem, đại để là những tâm sự của thiếu nữ. Trong bài cuối cùng, Hà Điền Điền viết: “Cuối cùng cũng sắp gặp mặt anh ấy. Mình đã chuẩn bị dâng hiến thứ quý giá nhất cho anh ấy. Mong Thượng Đế phù hộ cho quyết định của mình là đúng”.
Trịnh Đạc lưu lại địa chỉ trang nhật ký vào thư mục của mình, tâm tình đột nhiên trở nên rất xấu. Hà Điền Điền cũng chết ở tầm tuổi em gái anh ta, Lục Thiên Phóng cũng là con nhà giàu. Từ khi nhận vụ này, tâm tình anh ta chưa bao giờ thật sự bình tĩnh. Rốt cuộc tiền bạc là tội lỗi hay bản thân con người chính là tội ác? Cái mác con nhà giàu chỉ phóng to tội ác của một quần thể lên sao? Bây giờ anh ta đã biến thành người thế nào? Lâm Gia Mộc vẫn nói phải giúp đỡ người khác, nhưng kết quả cuối cùng luôn là tiền trao cháo múc. Không lẽ vết thương nặng thế nào cũng có thể dùng tiền tài để xoa dịu được thật sao?
Số tiền gã con nhà giàu đó bồi thường cho anh ta vẫn còn nằm yên trong ngân hàng. Anh ta chỉ muốn làm như số tiền đó không tồn tại.
Oan khuất của Lục Thiên Phóng có bọn họ rửa sạch giúp, nhưng còn những người khác? Làm công việc này càng lâu, Trịnh Đạc càng có cảm giác bất lực. Nói cho cùng thì mở văn phòng không phải việc anh ta muốn làm mà là việc Lâm Gia Mộc muốn làm. Lúc đầu anh ta làm là vì báo ân, còn bây giờ là vì muốn được ở bên cạnh Lâm Gia Mộc.
Lâm Gia Mộc ôm anh ta từ phía sau: “Sao thế?”. “Không sao, chỉ hơi mệt thôi”.
“Em cũng mệt rồi”. Lâm Gia Mộc thở dài: “Sau khi chấm dứt vụ án này, hai chúng ta đi đâu đó nghỉ ngơi, không cần bất cứ thứ gì ngoài nắng vàng và cát trắng”.
“Sóng điện thoại cũng không cần?”. “Đặc biệt là không cần sóng điện thoại”. “Thế còn mẹ em?”.
Lâm Gia Mộc cọ vào má Trịnh Đạc, dựa lên lưng Trịnh Đạc: “Đừng phá hỏng giấc mơ của em được không? Tết Dương lịch kiểu gì mẹ em cũng phải về nhà chuẩn bị ăn tết”.
“Anh lại không nghĩ vậy”. Trịnh Đạc hôn lên tóc cô: “Cùng anh đi đăng ký đi”.
“Sao?”.
“Chúng ta đi đăng ký rồi đi nghỉ, cứ nói là nghỉ trăng mật, chắc chắn mẹ em sẽ không ngăn cản em”.
“Vì một kỳ nghỉ mà em phải trả giá lớn như thế à?”.
“Chẳng phải em vẫn nói kết hôn chính là bỏ chín tệ ra lấy một tờ giấy chứng nhận à? Có gì mà trả giá?”.
Lâm Gia Mộc ngồi dậy, ôm cổ Trịnh Đạc, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Kết hôn với em chưa chắc đã là cả đời. Có lẽ một buổi sáng nào đó em tỉnh dậy nhìn mặt anh, lại cảm thấy người này sao vẻ mặt hung tàn đáng ghét như vậy, thế là kéo anh đi ly hôn hoặc cứ thế bỏ đi, như vậy cũng được sao?”.
“Được”.
“Em không sinh con”.
“Anh không bố không mẹ, không có ai đòi cháu trai”.
Lâm Gia Mộc đột nhiên ôm lấy anh ta, kéo cổ áo phông, cắn mạnh vào vai anh ta: “Anh là đồ khốn, tại sao anh phải tốt với em như vậy? Đồ khốn!”.
Cô vừa nói vừa nghiến răng cắn, đến tận lúc thấy vị máu tanh: “Đăng ký, thứ hai đi luôn!”.
Trịnh Đạc ôm cô, vuốt lưng cho cô, thì thầm dỗ dành. Một phụ nữ không có cảm giác an toàn như Lâm Gia Mộc cũng giống như một con mèo hoang chưa thuần, lúc nào cũng phải vuốt xuôi.
“Em phải cùng anh ký thỏa thuận trước khi cưới”. “Em viết khế ước bán mình anh cũng ký”.
Lâm Gia Mộc lại đấm anh ta một hồi, sau đó nép vào trong lòng anh ta không động đậy nữa. Trịnh Đạc ôm cô, những nghi hoặc và xao động trong lòng vừa rồi không biết đã biến mất từ bao giờ. Ở bên người phụ nữ này, bất kể làm gì cũng hạnh phúc hơn nhiều so với một mình anh ta làm. Thực ra từ nhỏ đến lớn anh ta cũng không biết một gia đình “bình thường” là như thế nào, gia đình cùng xây dựng với Lâm Gia Mộc chắc chắn cũng sẽ không “bình thường” cho lắm, nhưng đối với anh ta thì chính như vậy mới là bình thường, không phải sao?
Nơi nào có tình yêu chính là nhà, ở bên cạnh người mình yêu chính là hạnh phúc.
Bên ngoài phòng bảo vệ khách sạn Marriott International.
Tiểu Yến, nhân viên buồng phòng tầng trên cùng cho tay vào túi lục lọi một lát rồi lại rút ra. Cô ta hít sâu một hơi, lộ ra nụ cười miễn cưỡng: “Tôi còn một tiếng nữa là hết ca. Cảnh sát còn muốn hỏi gì nữa?”.
“Tôi nghe tổ trưởng nói vẫn là vụ tự tử lần trước, nghe nói…”. Một nhân viên buồng phòng khác ghé sát tai cô ta: “Nghe nói chiếc áo khoác của cô gái đó không thấy đâu”.
Tiểu Yến khẽ run lên: “Ai lấy áo khoác của người chết làm gì?”. “Đúng vậy, hôm đó lạnh, gió lớn như vậy, có lẽ bị gió thổi bay xuống rồi bị người nào đó nhặt rồi”.
“Đúng, đúng thế”. Tiểu Yến xoa xoa tay: “Cho