Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
i cùng con”. Mặc dù bây giờ không thấy bóng dáng Củng Hâm xung quanh, nhưng ai dám chắc Củng Hâm sẽ không xuất hiện? Bà Tiêu đứng dậy định đi cùng con gái.
“Mẹ cứ để con đi một mình”. Tiêu Văn Linh nói rồi xách túi, cầm điện thoại di động ra ngoài.
Lúc đi qua chỗ rẽ, một người đàn ông cao to cũng đi theo phía sau cô ta. Lúc cô ta gọi điện thoại, người này nhẹ nhàng chạm vào màn hình điện thoại, bật bluetooth lên.
“A lô! Tớ đây… bạn biết Ngũ Tư Lượng bây giờ ở đâu không?”.
Cuộc Đời Thăng Trầm
Trích lời Gia Mộc: Trên thế giới này không có sự đam mê nào khó từ bỏ hơn việc yêu một người trong tưởng tượng.
Trịnh Đạc nhập cái tên Ngũ Tư Lượng vào thanh công cụ tìm kiếm, tổng cộng hơn một ngàn kết quả. Kết hợp với tuổi tác và trường đại học Tiêu Văn Linh tốt nghiệp, trải qua sàng lọc, cuối cùng còn lại một ứng cử viên.
Ngũ Tư Lượng có hộ khẩu ở thôn Tứ Thụ thuộc huyện Tràng Sa, tỉnh Hồ Nam. Bằng cấp là đại học chính quy, hiện đang sinh sống tại Tràng Sa, thời gian làm việc ở thành phố A ngắn đến mức có thể bỏ qua không tính. Người này đã ba lần thi công chức, nhưng lần tốt nhất chỉ đứng thứ mười, cũng là lần thi đầu tiên, sau đó mỗi năm lại tụt xuống thấp hơn. Trừ thi công chức, hắn còn tham gia thi tuyển vào các đơn vị hành chính sự nghiệp, nhìn chung thành tích rất tầm thường. Có điều công việc của hắn bây giờ cũng coi như ổn định, xin được vào một xí nghiệp quốc doanh cũng có chút tiếng tăm, dạo này hình như còn mới được lên chức. Qua những dấu vết của hắn trên mạng thì hắn thích chơi blog, chuyên đăng một số chuyện chẳng hạn như mẹ vợ đưa con gái đi phá thai, con rể lấy ra sổ tiết kiệm tiền triệu… Sau đó khoe khoang dạo này hắn vừa thăng chức và kế hoạch mua nhà mua xe của hắn. Trịnh Đạc xem sơ qua vài bài rồi quyết định xem ngược về trước. Blog của hắn có lịch sử ít nhất mười năm, có lẽ được lập từ khi hắn vào đại học. Có mấy bài nói về chuyện của hắn và Tiêu Văn Linh, có mấy bài nói về sự ngọt ngào của tình yêu và mơ ước tương lai, còn có mấy bài nói về sự đau khổ khi thất tình. Trong mắt hắn, nguyên nhân thất tình rất đơn giản: Hắn không có tiền, không có xe, không có nhà, không có công việc, mẹ vợ không thích hắn. Sau khi đi làm, trở nên thực dụng hơn, Tiêu Văn Linh cũng không thích hắn nữa.
Sau đó có vẻ như hắn còn có những cuộc tình khác, nhưng cuộc tình nào cũng chỉ kéo dài được một, hai bài viết. Sau khi chấm dứt mỗi cuộc tình, hắn lại đăng một bài ủy mị hồi tưởng lại thời gian còn yêu Tiêu Văn Linh. Trịnh Đạc phát hiện có mấy tài khoản khác tương tác qua lại rất nhiều với hắn, trong đó có một người gần như đọc hết toàn bộ những bài viết của hắn, thỉnh thoảng lại đăng lời bình luận. Anh ta bấm vào xem, tài khoản này là một tài khoản trống, không những trên blog không có gì mà cũng không có bất cứ dấu vết nào khác. Bảy năm trước đột nhiên người này không còn xem blog của hắn nữa, tất cả đã chấm dứt.
“Vâng… anh ấy đang đi làm”. Tiêu Văn Linh gật đầu. Vì sao Thông Thông lại được hoài thai vào đúng buổi tối đó? Vì sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này? Số cô ta sao lại khổ như vậy? Bây giờ cô ta hận mình khi đó nhất thời không kiềm lòng được, cũng hận Củng Hâm tuyệt tình và Ngũ Tư Lượng trở mặt với mình.
Trịnh Đạc xoa đầu đứa bé: “Bác sĩ đã nói là không sao đúng không? Anh đưa hai mẹ con về nhà”.
“Anh vội về đi làm chứ gì?”. Lâm Gia Mộc lườm anh ta một cái. “Anh chỉ xin nghỉ được hai tiếng, nếu về muộn thì tháng này sẽ bị cắt hết thưởng”.
“Được rồi”. Lâm Gia Mộc đưa đứa bé cho Trịnh Đạc bế: “Chúng ta đi thôi”.
Tiêu Văn Linh ngơ ngẩn nhìn cả nhà ba người càng lúc càng xa. Trước đây gia đình cô ta cũng là một nhà ba người được mọi người hâm mộ. Bạn bè đều nói cô ta tốt số, ông xã hiền lành lại thật thà, bố mẹ chồng cũng rất hiền. Cô ta sinh con mà vẫn như gái son, bố mẹ chồng lo hết mọi việc, không có gánh nặng gì bất kể là với nhà chồng hay nhà mẹ đẻ, lại có nhà có xe, tiền lương hằng tháng của hai vợ chồng có thể dành dụm rất nhiều…
Bà Tiêu đưa một chiếc khăn giấy cho cô ta, cô ta mới phát hiện mình đang khóc. Lúc này y tá lại đi ra: “Người nhà giường 15 đâu? Cháu tỉnh rồi, đang khóc đòi bà nội”.
Một thám tử tư hiện đại thậm chí có thể tra rõ rất nhiều chuyện mà không cần phải ra khỏi cửa. Chẳng hạn như Ngũ Tư Lượng và Tiêu Văn Linh cuối cùng đã liên lạc lại với nhau, Tiêu Văn Linh không úp mở gì, nói thẳng Thông Thông là con hắn. Phản ứng đầu tiên của Ngũ Tư Lượng là không chịu tin: “Lúc đó rõ ràng cô đã kết hôn với gã họ Củng gần một năm rồi, tôi và cô chỉ ngủ với nhau có một đêm, tôi dựa vào cái gì phải tin cô?”.
“Anh tin thì tin, không tin thì thôi. Bây giờ Thông Thông đang ở bệnh viện, anh phải chịu trách nhiệm”.
“Chịu trách nhiệm? Tôi chịu trách nhiệm gì? Không phải là cô không có tiền chữa bệnh cho con nên vu oan cho tôi đấy chứ? Tôi nói cho cô biết, bây giờ tôi đã…”.
“Thôi được rồi. Tôi cũng không biết vì sao tôi lại liên lạc với anh nữa. Rõ ràng đã biết anh là một ng