Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2278 lượt.
hế mà lúc này anh đến tòa án kiện tôi, đóng băng tất cả thẻ của tôi… Thông Thông còn ở bệnh viện, cần tiền chữa bệnh… Đừng quên trong những tấm thẻ đó có một nửa là tiền tiết kiệm của tôi…”.
Nghe tiếng khóc của cô ta, tâm tình vẫn vô cùng căm phẫn của Củng Hâm đột nhiên vui vẻ hơn một chút, có một loại khoái cảm như báo được thù: “Thông Thông không phải con tôi, nó thế nào thì liên quan quái gì tới tôi? Tôi còn không đòi cô tiền nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần bao nhiêu năm đấy”.
“Củng Hâm, anh không được quá tuyệt tình như vậy”.
“Là tôi tuyệt tình hay là cô tuyệt tình? Củng Hâm tôi có điểm nào có lỗi với cô? Cô cắm sừng tôi bao nhiêu năm, còn để tôi nuôi con cho thằng khác… Bây giờ cô biết sợ, biết hối hận rồi à? Tôi cho cô hay, muộn rồi!”.
“Củng Hâm, nếu anh muốn ly hôn thì có thể hẹn thời gian, chúng ta cùng đến cục Dân chính làm thủ tục. Tôi không cần nhà, tôi cần tiền…”.
“Nhà vốn cũng không liên quan gì đến cô. Luật sư nói rồi, nhà là tôi mua trước khi cưới, là tài sản trước hôn nhân của tôi. Cô chỉ được sở hữu một nửa phần trả góp sau đó. Cô ngoại tình sau khi cưới, rõ ràng là bên có lỗi, tôi có quyền yêu cầu nhận nhiều tài sản hơn, cũng có quyền bắt cô bồi thường!”.
“Tôi có lỗi, tôi xin lỗi, nhưng Thông Thông có tội gì?”. “Sự tồn tại của nó chính là tội lỗi!”.
“Nên anh mới cố tình làm to chuyện đúng không? Làm cho tất cả mọi người đều biết anh là kẻ đổ vỏ? Tốt! Tôi cũng không cần giữ thể diện nữa, bây giờ tôi sẽ đến tòa án. Tôi phải hỏi họ xem, đóng băng tất cả thẻ ngân hàng của tôi làm tôi không có tiền trả viện phí cho Thông Thông, nếu Thông Thông có gì không hay, họ có thể chịu trách nhiệm được không?”.
Lâm Gia Mộc bỏ tai nghe xuống, lấy một con vịt màu vàng trong túi mua hàng ra cho đứa bé chơi. Trịnh Đạc cầm con vịt lên ngửi, không có mùi gì lạ, lại nhìn bao bì: “Hơn một trăm tệ?”.
“Vịt cao su thương hiệu nước ngoài nhập khẩu”. Lâm Gia Mộc nhún vai: “Nghe nói là an toàn, không độc”.
“Dù thế mang về cũng phải rửa qua chứ”. Trịnh Đạc vội giật con vịt lại trước khi đứa bé cho con vịt vào miệng: “Hai người họ muốn kiện tụng à?”.
“Ờ”.
Lâm Gia Mộc xem thường loại phụ nữ ngoại tình cắm sừng ông xã lại sinh con không rõ bố là ai, cũng xem thường loại đàn ông hẹp hòi hoàn toàn quên hết tình bố con sáu năm trời như Củng Hâm, lại còn tên Ngũ Tư Lượng rõ ràng không muốn chịu trách nhiệm, số thằng bé Thông Thông đúng là quá khổ.
“Tiêu Văn Linh xin tòa án hủy đóng băng tài sản cho Thông Thông chữa bệnh, khả năng thành công là bao nhiêu?”.
“Chín mươi phần trăm”.
Nói cho cùng thì tòa án vẫn bảo vệ bên yếu thế. Bây giờ Thông Thông cần điều trị, bất kể thế nào Thông Thông cũng là con do Tiêu Văn Linh sinh ra khi cuộc hôn nhân với Củng Hâm vẫn còn giá trị. Tiêu Văn Linh dùng tài sản chung của hai người thanh toán chi phí chữa bệnh là chuyện đương nhiên, có điều ai cũng không biết Củng Hâm có nổi điên một lần nữa hay không.
“Có cần nói với Củng Hâm chuyện Ngũ Tư Lượng không?”.
“Em sẽ hoàn thiện tài liệu để kết thúc vụ này. Những gì chúng ta nên làm đều đã làm xong, kết quả cuối cùng thế nào là chuyện của ba người này”. Lâm Gia Mộc cảm thấy trong lòng vẫn có một tảng đá lớn. Người bị hại vô tội nhất trong vụ này thực ra là Thông Thông, người gánh chịu hậu quả cuối cùng cũng là Thông Thông.
Tiểu Thuyết Ngôn Tình
Trích lời Gia Mộc: Lúc trẻ cảm thấy sống vì tình yêu, chết vì tình yêu quả thực là chuyện lãng mạn nhất. Khi lớn tuổi rồi cảm thấy bản thân ngày xưa quả thực ngây ngô đến mức không nỡ nhớ lại.
Tô Bình cảm thấy cuộc đời mình mấy năm gần đây đầy kịch tính, hình như là phải trả giá cho ba mươi mấy năm thuận buồm xuôi gió trước đó, luôn có người bám lấy cô ta, muốn diễn một số màn kịch ly kỳ cổ quái.
Chẳng hạn như chồng cũ muốn cùng cô ta diễn vỡ “Bích Vân Thiên” bản hiện thực. Mặc dù thời cấp ba cô ta cũng đã lén đọc hết tất cả tiểu thuyết của Quỳnh Dao, hơn nữa không chỉ khóc một lần vì những truyện này, nhưng điều đó không có nghĩa sau khi được xã hội tôi luyện hơn mười năm, trở thành một con người độc lập tự chủ, cô ta vẫn chấp nhận loại truyện như “Bích Vân Thiên”.
Con cái nên là sự tiếp diễn của tình yêu chứ không phải tồn tại vì thứ gì khác. Nếu là con mình, đương nhiên cô ta sẽ cực kỳ yêu quý, hơn nữa sẽ dốc hết sức dạy dỗ. Nhưng để giúp chồng nối dõi tông đường mà đi lừa gạt một cô gái vô tội thì thật sự vượt quá giới hạn của cô ta, cũng làm cô ta phải suy nghĩ lại xem có phải mình vẫn nhìn nhầm chồng mình không. Hắn vốn là một người ích kỷ dối trá như vậy, hay vì một thời gian dài không có con nên mới biến thành như vậy?
“Đang làm gì đấy?”. Người đàn ông trên QQ có tên tiếng Anh là Ted, tên tiếng Trung là Triệu Ký gửi tin nhắn thoại cho cô ta. Mặc dù đã ở Trung Quốc năm, sáu năm, nhưng giọng Hà Bắc vẫn không thể sửa được.
Tô Bình cố nín cười: “Xem báo cáo vắn tắt của công ty”. “Trưa ăn gì?”.
“Tùy”.
“Cậu Cảnh nói hôm nay nên ăn cháo Lạp Bát”.