Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.

ấy làm gì bên ngoài chị cũng không quan tâm, ông ấy có niềm vui mới cũng mặc kệ. Nhưng muốn chị nhường vị trí, để con trai chị có thêm một thằng em trai mà lại không có nhà để về thì chị không thể không để ý”.
“Vâng, vậy nội dung ủy thác của chị là…”.
“Tiền không quan trọng, quan trọng là tìm ra đứa muốn nhòm ngó vị trí của chị là đứa nào! Đứa đó có sinh con trai hay không, nếu có thì thằng con trai đó hiện ở đâu”. Diêu Mạt Lỵ vừa nói vừa ném một tập ảnh xuống bàn.
Từ khi biết thân phận của bà ta, Lâm Gia Mộc chỉ nghĩ làm thế nào không đắc tội quý bà này mà lại mời được bà ta đi. Nhà giàu tranh giành tài sản là một chuyện, nhà quyền thế tranh tài sản lại là một chuyện khác. “Thâm cung nội chiến” cũng không đủ để diễn tả sự nguy hiểm trong chuyện này, xem kịch vui thì không sao, nhưng để bản thân dính dáng vào chuyện này thì không phải việc làm của người thông minh.
Cô chậm rãi nhặt những bức ảnh đó lên, có một phần ba số người trong ảnh là cô có thể gọi được tên, một nửa số còn lại thì trông quen mặt. Cô lật ảnh lại, phía sau viết đầy đủ họ tên và thông tin cơ bản của người trong ảnh, nhờ vậy mới bàng hoàng nhận ra những người này. Ngoài ra còn có mấy người có vẻ không liên quan nhiều đến giới showbiz hoặc còn chưa được nổi tiếng. Cô xem đến bức ảnh cuối cùng, không ngờ lại là Giả Dương Dương mà cô vẫn đang tìm kiếm…
“Em biết nó à?”.
“Không biết”. Lâm Gia Mộc cầm lấy hai bức ảnh: “Hai người này là… Thấy nói họ là chị em tốt cơ mà?”.
“Ha ha, chị em tốt mới dễ thờ chung một chồng, liên thủ lại tấn công người khác… Có điều hai đứa này cũng tương đối được sủng ái. Chị chỉ dùng một kế nhỏ là hai đứa nó đã rạn nứt rồi, bây giờ hai đứa nó cũng đấu đá với nhau tàn nhẫn nhất”, Diêu Mạt Lỵ cười nói.
“Vâng, em biết rồi”.
“Nhưng hai đứa này đều không sinh con trai…”. Bà ta lấy gương trang điểm trong túi xách ra xem mặt mình: “Ờ… Tóm lại đây là tất cả những đứa có quan hệ dài hạn với ông ấy trong vòng mười năm nay, em cứ từ từ mà điều tra”.
Nói xong bà ta đóng gương trang điểm lại, cất vào túi xách, lấy một tấm séc ra: “Chị đặt trước một trăm ngàn, sau khi xong việc sẽ trả em thêm hai trăm ngàn”.
“Vâng”.
“Hợp đồng thì thôi, chị không ký. Nhớ là từ trước đến nay chị chưa bao giờ tới đây”.
“Vâng, chị chưa bao giờ đến đây cả”. Lâm Gia Mộc cười, đứng dậy tiễn khách.
“Bà ta chính là dì Diêu?”. Uông Tư Điềm dọn dẹp chén đĩa “khách quý” để lại.
“Đúng vậy, bà ta chính là dì Diêu”. Bây giờ bà Diêu Mạt Lỵ này nhìn rất ra dáng bà cả, nhưng hai mươi ba năm trước cũng chỉ là gái bao, hơn nữa còn làm gái bao đủ hai mươi năm…
Bà lớn nhà họ Chu cũng xuất thân hàn vi, trở thành bà lớn nhờ sắc đẹp và thủ đoạn. Tiếc là bà lớn lại sinh liền hai đứa con gái, bản thân cũng tàn phai nhan sắc, tuy ngôi chính thất rất vững, mượn thế lực nhà chồng nâng đỡ nhà mình thành phú hào, nhưng cũng không quản được việc ông xã phong lưu đa tình ra ngoài làm loạn với danh nghĩa tìm người nối dõi tông đường. Có lẽ Diêu Mạt Lỵ đúng là có quý nhân phù trợ, trong số những phụ nữ nổi tiếng và không nổi tiếng của ông Chu chỉ có duy nhất Diêu Mạt Lỵ sinh được con trai nên đương nhiên hơn đứt những phụ nữ khác. Mấy năm nay phụ nữ đến rồi đi, đi rồi đến, ngay cả bà lớn cũng không chịu nổi đã chết, chỉ có dì Diêu Mạt Lỵ vẫn vững vàng sừng sững, thậm chí hai năm sau khi bà lớn qua đời, Diêu Mạt Lỵ còn cầm được giấy đăng ký kết hôn trong tay, thành công trở thành bà lớn.
Nhưng vị Diêu Mạt Lỵ này cũng có điểm yếu. Có lẽ là cuộc sống quá mức cô quạnh, có lẽ là muốn thể hiện mình không hề kém bà lớn trước đây, bà ta rất ham hư vinh, thích giao thiệp, thường xuyên cậy vị thế của mình để làm thuyết khách cho người khác, tay không bắt giặc, dựa vào vị thế để kiếm tiền. Diêu Mạt Lỵ còn cực thích lên mạng khoe của, thậm chí còn lên cả tạp chí nước ngoài. Mặc dù nhà họ Chu không còn làm chính trị nhưng cũng không có nhiều thiện cảm với một người thích khoe khoang gây rắc rối như bà ta. Hơn nữa bà ta đã thất sủng từ lâu, mặc dù bây giờ vẫn là vợ hợp pháp, nhưng ai cũng biết mấy chữ này yếu ớt đến mức nào.
Lâm Gia Mộc đã tính được sẽ có một vở tuồng thú vị, nhưng cô không ngờ Giả Dương Dương lại dính dáng vào chuyện này.
Lúc này có người bấm chuông. Uông Tư Điềm ra mở cửa, kêu to một tiếng: “Cô Hứa!”.
Lâm Gia Mộc nhanh chóng gạt hết đống ảnh trên bàn vào một chiếc hộp, dùng tay giữ chặt nắp hộp.
“Gia Mộc! Dương Dương bị bắt cóc rồi!”. Cô Hứa không có tâm tư chú ý đến hành động của Lâm Gia Mộc, chỉ cầm điện thoại khóc không ngừng: “Bọn bắt cóc đòi hai trăm ngàn… Nhưng ngân hàng không cho cô lấy tiền, cũng không cho chuyển khoản…”.
“Bắt cóc?”, Lâm Gia Mộc cũng giật mình. Cô cầm điện thoại của cô Hứa, xem lịch sử cuộc gọi: “Cô đừng sốt ruột. Dạo này lừa đảo qua điện thoại tương đối nhiều, có lẽ là có người lừa cô”.
“Lừa cô? Làm sao bọn chúng biết Dương Dương biến mất?”.
“Bọn chúng cứ quăng lưới vậy thôi…”. Cô vừa nói vừa gọi lại số này, người nghe điện thoại nói giọng miền Nam, không đợi Lâm Gia Mộc nói gì đã n