XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.

Đạc. Tổng giám đốc Lý đeo một chiếc đồng hồ vàng kiểu cổ điển của Rolex. Cả thành phố A chỉ có một chiếc đồng hồ như thế này, Trịnh Đạc nhớ rất rõ điều đó.
Sắc mặt Tiêu Văn Linh lập tức trắng bệch, cô ta vội vã đuổi theo… Đúng vậy, một người nhất thời không kiềm chế được lòng mình, không chịu nhận quà cáp đắt tiền, một mực chờ đợi tình yêu, không tính toán được mất hoàn toàn khác một “dâm phụ” có tiền lệ ngoại tình, lừa cả nhà chồng cũ phải nuôi con riêng cho mình.
Chuyện ngoại tình với tổng giám đốc Lý phải dùng vào lúc này mới có sức sát thương lớn nhất đối với Tiêu Văn Linh. Củng Hâm cúi đầu đi tới: “Cô đã nói gì với cô ta?”.
“Vừa rồi tình nhân của cô ta cũng có mặt ở toà án…”. Mặt Củng Hâm lập tức đỏ gay: “Nó ở đâu?”.
“Ông ta nghe được một nửa đã ra ngoài rồi”.
“Tiêu Văn Linh không nói với nó à?”, Củng Hâm cũng hiểu ra vấn đề.
“Thời gian và địa điểm xét xử đều là tôi nhắn tin cho ông ta”. Lâm Gia Mộc cho rằng ông ta không đến, nhưng rồi Trịnh Đạc đã xác nhận người đàn ông giấu mặt đó chính là ông ta.
“Đây chính là việc lợi dụng bằng chứng mà cô nói?”.
“Đúng vậy”. Lâm Gia Mộc vỗ vai anh ta: “Bất kể tòa tuyên án thế nào thì tất cả cũng đã qua. Anh còn trẻ, còn có tiền đồ. Anh đã lãng phí đủ nhiều thời gian trong chuyện này rồi. Anh còn có bố mẹ cần chăm sóc. Tôi biết anh rất ấm ức, rất khó chịu, nhưng anh cũng nên suy nghĩ một chút, người phải trả giá lớn nhất trong chuyện này là ai… Như anh đã nói trước tòa, Thông Thông từ khi sinh ra vẫn được bố mẹ anh nuôi dạy, bao nhiêu chi phí cũng do bố mẹ anh bỏ ra. Mặc dù Tiêu Văn Linh là mẹ của Thông Thông, nhưng trước đây anh cũng là bố nó, bản thân anh không có một chút trách nhiệm nào trong chuyện này sao? Phận làm con, chính mắt nhìn thấy bố mẹ mình bị bóc lột mà lại coi là chuyện đương nhiên, anh cảm thấy anh làm đúng sao?”.
Trước khi biết Thông Thông không phải con mình, Củng Hâm vẫn cho rằng những việc bố mẹ mình làm là đương nhiên, sau này chuyện xảy ra cũng chỉ nghĩ đến sự ấm ức của bản thân: “Tôi…”.
“Cổ nhân nói tam thập nhi lập, anh nên suy nghĩ về tương lai của mình. Sau này tái hôn, sinh con, anh vẫn sẽ vứt hết mọi việc cho bố mẹ anh như khi nuôi Thông Thông sao? Anh có làm như vậy thì bố mẹ anh cũng không chịu nổi nữa. Còn nữa, anh đã bao giờ thật sự quan tâm đến Tiêu Văn Linh chưa? Anh có biết cô ta thích gì, không thích gì, thích ăn gì, không thích ăn gì không? Anh đã bao giờ tặng quà cho Tiêu Văn Linh chưa? Đừng kết hôn chỉ vì kết hôn, lần sau tìm một phụ nữ anh yêu thật lòng, làm lại từ đầu cho thật tốt!”.
Lâm Gia Mộc nói xong liền bỏ đi. Cô cũng không biết vì sao mình lại lắm chuyện như vậy. Có lẽ là vì tối hôm qua hai ông bà nhà họ Củng tìm đến văn phòng của cô, ấp úng hỏi Thông Thông có phải đến toà án không. Mặc dù không phải cháu trai mình, nhưng tốt xấu gì cũng đã yêu thương chăm sóc nó sáu năm trời. Người bị hại thật sự trong phiên tòa này kỳ thực là hai ông bà và Thông Thông, nhưng ba người này lại hoàn toàn không có quyền phát ngôn.






Nhân Nào Quả Ấy
Trích lời Gia Mộc: Mặc dù hiện nay mọi người vẫn nói nam nữ bình đẳng, nhưng người phụ nữ phạm sai lầm luôn phải trả giá cao hơn đàn ông rất nhiều.
Uông Tư Điềm kiểm kê các vật phẩm trong danh sách mua sắm. Mặc dù Giáng sinh ở Trung Quốc chỉ là cái cớ để vui chơi, nhưng bởi vì đây là Giáng sinh đầu tiên của Uông Tư Điềm sau khi ra khỏi trại quản giáo, cũng là Giáng sinh cuối cùng trước khi Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc kết hôn nên Uông Tư Điềm cực kỳ coi trọng: “Ơ, quên mua tôm bóc vỏ rồi!”.
“Không sao. Ngày mai Trịnh Đạc đến chợ thuỷ sản mua ít tôm tươi là được”. Lâm Gia Mộc vừa nói vừa tiện tay cầm một quả quýt trong túi ra bóc vỏ ăn.
Uông Tư Điềm nheo mắt nhìn cô: “Quýt này rất chua… Chị thích ăn chua từ bao giờ thế?”.
“Tiêu Văn Linh đột nhiên đổi ý rồi”. Trịnh Đạc đi đến, cởi áo khoác ra vắt lên lưng ghế.
“Cái gì?”.
“Nghe nói chuyện của cô ta và tổng giám đốc Lý đã đến tai bà xã của tổng giám đốc Lý ở Hồng Kông. Bà xã ông ta từ Hồng Kông đến lôi ông ta đi rồi. Tiêu Văn Linh đã bị sa thải. Có điều trước đó hình như tổng giám đốc Lý và cô ta đã cãi nhau to, chuẩn bị chia tay… Tiêu Văn Linh vốn cho rằng tốc chiến tốc thắng tốt hơn, nhưng bây giờ xem ra là muốn câu giờ, sau đó cố gắng kiếm thêm chút tài sản”.
“Cô ta rõ ràng là bên sai…”.
“Đừng quên còn có phí chữa bệnh của Thông Thông và căn hộ của họ nữa. Mặc dù cô ta không đóng tiền lần đầu nhưng có tham gia trả góp. Chủ trương của Củng Hâm vốn là cô ta phải tay trắng ra đi, cộng thêm bồi thường thiệt hại tinh thần, bây giờ có lẽ là chia cho cô ta càng ít tài sản càng tốt, bồi thường thiệt hại tinh thần do Ngũ Tư Lượng trả. Có thể Ngũ Tư Lượng còn phải gánh vác tiền viện phí cho Thông Thông”.
Vậy nên mới nói khi không có gì để mất, con người sẽ lộ ra diện mạo hung tợn của mình.
“Việc kiện cáo sẽ kéo dài đến sang năm?”.
“Chắc là phải sang năm mới. Dù thứ Hai có kết quả phán quyết thì Tiêu Vă