Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2215 lượt.

ốm, tiền gửi tiêu hết rồi. Hai em trai nó còn phải đi học, quanh năm suốt tháng không dành dụm được đồng nào... Cháu nói xem, Chân Chân có thể sống được một cuộc sống vất vả như thế không? Nhưng Chân Chân lại nhất quyết đòi lấy thằng đó, nó bảo nhà dì có nhà rồi, xe dì cũng mua cho nó rồi, vậy là vợ chồng nó cũng có nhà có xe như ai, hay là dì tiếc của không chịu cho vợ chồng nó? Những thứ đó dì đều cho nó, nhưng dì lo sau này nó phải nặng gánh gia đình. Gia Mộc, cháu hiểu rõ chuyện của dì mà, dượng cháu cũng là người ở nông thôn, suốt mấy chục năm nhà dì trở thành nơi tá túc của tất cả họ hàng nhà dượng cháu mỗi khi có việc đến thành phố A. Lúc đó tiền lương giáo viên thấp lắm, dì dành dụm mãi mới được mấy đồng, vừa nói sẽ mua thứ gì đó là họ hàng dượng cháu ở nông thôn lại đến vay luôn. Lúc đầu dì nể tình nên cũng cho vay, nhưng có vay mà không có trả, sau đó dì cãi nhau với dượng cháu một trận, suýt nữa li hôn, sau đó tình hình mới đỡ hơn một chút. Dù thế dượng cháu vẫn giấu dì cho họ hàng vay không biết bao nhiêu tiền. Sau đó Chân Chân lớn dần, điều kiện sống ở nông thôn cũng tốt hơn một chút nên gia đình dì mới đỡ vất hơn. DÌ sợ Chân Chân lại đi theo vết xe đổ của dì..."
Lâm Gia Mộc không nói gì, chỉ vỗ vỗ mu bàn tay bà an ủi. Trong chuyện này, cô thật sự không biết là tình yêu quan trọng hay là bánh mì quan trọng.
"Cũng có thể nó là một người sống có trách nhiệm, Chân Chân lấy nó sẽ được hạnh phúc".
"Hạnh phúc cái gì? Hai em trai nó một đứa học năm đầu, một đứa học năm thứ tư. Nó còn nói đứa học năm thứ tư là học trường y, còn phải học lên cao học nữa. Đứa học năm đầu lại học trường dân lập. Nó còn có một em gái cũng đã mười lăm tuổi, nghe nói học tập cũng rất tốt. Càng không cần phải nói đến bố nó đã không còn khả năng lao động sau khi ốm nặng, không làm được cả mấy sào ruộng ở nhà nữa. Mẹ nó cũng bị bệnh mãn tính, thường xuyên phải vào thành phố khám bệnh. Cháu nói xem, một năm nó phải kiếm được bao nhiêu mới có thể lấp đầy cái động không đáy này? Nó không lấp được thì Chân Chân phải lấp, Chân Chân không lấp được thì lại đến lượt dì..."
"Ôi..." Biết nói thế nào đây? Nói Triệu Chân Chân quá ngốc? Hay là nói dì Năm quá thực dụng? Chân Chân mới hai mươi lăm tuổi, coi tình yêu là trên hết, chảo lửa vạc dầu cũng nhảy, đây là chuyện bình thường. Dì Năm trải qua quá nhiều chuyện, có thể tỉnh táo nhìn thấy những gian khổ phía sau cuộc hôn nhân này, không cho con gái lấy chồng, đây cũng là chuyện bình thường nốt.
"Chân Chân nó đòi dì cho nó nhà à?"
Việc này lại khiến Lâm Gia Mộc xem thường. Chân Chân sẵn sàng trả giá cho tình yêu, coi tình yêu là trên hết, vậy thì tự mình phải phấn đấu, vì sao còn làm liên lụy đến gia đình mình?
"Nó nói trước đây dì đã bảo sẽ cho nó căn hộ dì mới mua. Căn hộ đó dì mua năm ngoái, còn chưa trả hết tiền vay ngân hàng".
"Vậy là nó sẽ tự trả số tiền vay ngân hàng đó?"
"Nó..." Cô giáo Trương bật khóc: "Nó có muốn tự trả dì cũng không nỡ để nó trả..."
"Vậy là nó không đúng rồi. Nó vì tình yêu, trả giá cho tình yêu, nhưng lại hút máu cha mẹ mình thì có gì là tài giỏi?"
"Vốn dì cũng định giúp nó, nhà cửa dì không để ý, dị với dượng cháu chết rồi thì tất cả đều là của nó. Nhưng nó còn nói phải ghi cả tên bạn trai nó vào sổ đỏ nữa".
"Đây là ý của bạn trai nó à?"
"Nó nói đây là ý của nó, ôi, đứa con ngốc nghếch của dì!" Cô giáo Trương nhìn Trịnh Đạc này giờ vẫn yên lặng: "Nếu bạn trai nó giống như Trịnh Đạc, trong nhà không có tiền, cũng không còn người thân, nhưng lại vừa giỏi giang vừa lễ phép thì dì cũng chịu. Hai vợ chồng dì dành dụm được chút vốn liếng, không cho nó thì cho ai? Nhưng bây giờ..." Bây giờ vấn đề không phải là cho Chân Chân, mà là có khả năng sẽ bị người khác giành mất, đáng sợ nhất là... "Bây giờ lòng người khó đoán, dì sợ thằng kia nó khấm khá lên rồi lại trở mặt, thế thì Chân Chân nó... Gia Mộc, cháu rất hiểu chuyện, cũng rất hiểu lòng người. Cháu phải giúp dì Năm khuyên bảo Chân Chân. Nếu không khuyên nổi thì tốt nhất phá hỏng chuyện này. Người khác trả bao nhiêu tiền dì trả ngần ấy. Không1 Dì trả gấp đôi!"
"Dì Năm, làm sao cháu có thể lấy tiền của dì được. Cháu sẽ cố hết sức..." Lâm Gia Mộc lại không dám nói mình sẽ cố hết sức để phá hỏng cuộc hôn nhân này: "Cháu sẽ điều tra chi tiết người này. Nếu nó là người tốt thì cháu sẽ khuyên Chân Chân, bảo nó phải biết cách tính toán cho tương lai. Nếu như nó không phải người tốt thì cháu sẽ tiếp tục nghĩ cách".
"Cảm ơn cháu, Gia Mộc".
Hai người rời bệnh viện, vẻ mặt Trịnh Đạc tương đối kì cục: "Tại sao em lại dễ dàng nhận lời dì Năm em như vậy? Nếu như hai đứa nó yêu nhau thật lòng thì sao?"
"Nếu như là tình yêu... râu tôm nấu với ruột bầu, đừng liên lụy đến người nhà là được. Nếu nó là con gái em, em sẽ không giận dữ, không lo lắng gì mà nói thẳng với nó: Nếu con cần sự giúp đỡ của mẹ thì hãy tìm một đứa nào mẹ ưng ý, còn nếu làm trái ý mẹ thì con phải tự lực cánh sinh. Trên đời này không có chuyện con làm trái ý mẹ mà còn bắt mẹ bỏ tiền để con và nó sống cuộc sống tốt


Duck hunt