Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
ùng bái, hơn nữa hắn đối với Chân Chân cũng rất không tồi. Chân Chân không thích gỡ xương cá, hắn nhặt từng cái xương cho Chân Chân rồi lại dỗ Chân Chân ăn rau dưa. Lúc nói đến tương lai của mình, hắn càng tỏ ra tràn ngập tự tin, làm mọi người có cảm giác hắn nhất định sẽ có ngày hóa rồng.
Sau khi tiễn hắn và Chân Chân về, Lâm Gia Mộc thở dài: "Nếu là mười năm trước thì em cũng sẽ bị nó dụ dỗ".
"Đùa à? Mười năm trước em ngây thơ đến thế sao?"
"Ha ha". Lâm Gia Mộc cười cười: "Ấn tượng của anh đối với nó như thế nào?"
"Có triển vọng, đáng tiếc là quá coi trọng công danh lợi lộc. Với khả năng của nó, em họ em có bị nó bán có khi cũng vẫn ngồi đếm tiền cho nó".
"Bản thân nó bị bán thì kệ, nhưng em sợ dì dượng Năm cũng bị bán luôn". Lâm Gia Mộc khẽ bóp trán: "Ăn no quá, ra ngoài đi dạo một chút". Những vụ dính dáng đến người thân của mình quả thật là quá hại nơ ron.
Trích lời Gia Mộc: Một bài học thực tế sinh động còn hơn một vạn lời khuyên bảo sáo rỗng.
***
Hạ Khánh Phong lái chiếc xe Polo của Triệu Chân Chân, thấy Triệu Chân Chân ngồi ngủ gà ngủ gật trên ghế bên cạnh, hắn tăng nhiệt độ điều hòa thêm vài độ: "Chị họ em làm gì? Anh thấy công ty của chị ấy nhỏ xíu".
"Chị ấy..." Triệu Chân Chân ngáp một cái: "Chị ấy làm thám tử tư, tên công khai là văn phòng tư vấn".
"Anh tưởng em bảo chị ấy là một luật sư cơ mà?"
"Túi xách không thể tiêu được, em cũng không thiếu túi".
"Thì bán đi cũng được".
"Ha ha, đến lúc cầm túi trong tay rồi thì em lại không nỡ bán đâu, chẳng thà không nhìn thấy còn hơn". Triệu Chân Chân cười hì hì.
Hạ Khánh Phong nhìn nụ cười vô lo vô nghĩ của cô, quay đầu ra nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe. Có những người vừa sinh ra đã phú quý, không hề biết thiếu thốn là gì.
***
"Chân Chân nói cháu đã gặp cái thằng họ Hạ kia rồi, hơn nữa ấn tượng đối với nó cũng không tồi?" Cô giáo Trương hỏi Gia Mộc, giọng nói lộ rõ ý trách móc.
"Cháu đã gặp nó rồi, quả thật nó rất khôn khéo, nếu không phải vì gia đình thì đúng là nó rất hợp với Chân Chân..."
"Hợp cái gì mà hợp..."
"Dì Năm, dì nghe cháu nói đã. Chau đang định tìm hiểu một chút xem người nhà nó là người thế nào, dì cứ yên tâm, nếu nó thật sự không hợp với Chân Chân thì cháu nhất định sẽ làm cho Chân Chân hồi tâm chuyển ý. Dì cứ chú ý chăm sóc bản thân, đừng sốt ruột lại ảnh hưởng đến sức khỏe".
"Hôm qua dượng cháu nghe nói chuyện của Chân Chân và nó, nổi giận mắng Chân Chân hơn nửa tiếng. Con bé Chân Chân còn cái nhau với bố nó, nếu dì không ngăn cản thì ông ấy đã cho nó một trận rồi. Mà dượng cháu vốn rất chiều nó, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đánh nó một cái nào..."
Cãi nhau là đúng, chính dượng cô cũng là trai nghèo nông thôn ra thành phố, giờ nghe nói con gái định lấy trai nghèo nông thôn, dượng cô lập tức biến sắc. Gia Mộc không cần hỏi cũng biết Chân Chân cãi lại thế nào.
"Dì Năm, dì nói với dượng là dượng cứ yên tâm... À, dì dượng có cần gặp nó không?"
"Dì vừa nghe nói đến chuyện của Chân Chân và nó đã muốn gặp nó rồi, nhưng Chân Chân lại nói sợ dì mắng nó, không tôn trọng nó, làm tổn thương lòng tự trọng của nó, vì thế không chịu gọi nó đến nhà".
Nghĩa là lòng tự trọng của bố mẹ mình thì có thể làm tổn thương thoải mái? Đánh giá một người tốt hay xấu không thể chỉ nghe người đó nói gì mà còn phải xem người đó làm gì. Hạ Khánh Phong đã hoàn toàn nắm được Chân Chân trong tay, không đi gặp dì dượng Năm chắc chắn cũng là ý của Hạ Khánh Phong. Người như vậy có thể nói là lòng tự trọng rất cao, nhưng thật ra cũng chính là người rất tự ti, sợ bị người khác làm tổn thương, chỉ cần người khác hơi lạnh nhạt với hắn là hắn sẽ nhớ kĩ không quên. Đánh giá của Lâm Gia Mộc đối với Hạ Khánh Phong lại giảm đi một điểm: "Vâng, cháu biết rồi. Dì Năm, lần trước cháu thấy dì nói muốn đến nhà cháu chơi mấy ngày. Hay là nhân dịp nghỉ hè không bận việc gì, dì với dượng đến nhà cháu chơi luôn thể, bây giờ trên nhà cháu mát lắm".
"Dì đâu có tâm tình đi chơi..."
"Dì Năm, dì nghe cháu nói đã. Không có dì ở đây, cháu muốn làm một số việc sẽ thuận tiện hơn nhiều". Suy nghĩ một chút, Lâm Gia Mộc lại nói tiếp: "Lần này dì với dượng đi chơi nhất định không được để tiền lại cho Chân Chân. Nó vừa mới cãi nhau với dượng mà, bảo dượng cháu tạm khóa cái thẻ ngân hàng dượng cho nó lại. Chúng nó yêu nhau thì cần gì tiền, râu tôm nấu với ruột bầu vẫn ngon như thường".
"Nhưng mà Chân Chân chưa bao giờ thiếu tiền tiêu cả..."
Thảo nào người ta vẫn nói chiều con cũng là giết con, đằng sau mỗi thiếu nữ ngây thơ bị lừa cả tình lẫn tiền bao giờ cũng có những người làm cha làm mẹ chiều con không đúng cách: "Dì Năm yên tâm, có cháu ở đây, cháu sẽ không để Chân Chân bị đói đâu. Hơn nữa nó còn giữ thẻ trả lương, không phải hoàn toàn không có thu nhập. Cháu nuôi nó ăn, nó lại có nhà để ở, có cần tiêu gì đến tiền đâu. Nếu nó thật sự cần tiền gấp thì cháu cũng có thể cho nó vay".
Cô giáo Trương ở đầu bên kia điện thoại yên lặng một lát, đ