Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

lần trước còn chưa mặc đến, em đói rồi, đi ăn cơm đi, hôm nay em còn chưa ăn sáng". Có điên mới đi mua sắm cùng những người này.
Sắc mặt Hạ Khánh Phong dịu xuống: "Bố mẹ em cũng ăn sáng từ sớm, giờ chắc cũng đã đói rồi, giờ đi ăn cơm thôi".
"Ăn cơm... Hay là về nhà ăn, chỗ chị con cái gì cũng có". Bà Hạ nói.
"Mẹ, về nhà ăn chán lắm, hơn nữa nhà chị con cách đây xa lắm, đến nơi cũng phải hơn một giờ". Hạ Vi Vi kéo tay mẹ làm nũng: "Để chị dâu mời khách đi mẹ".
Ánh mắt Lâm Gia Mộc lạnh như băng: "Đúng vậy, Chân Chân mời khách, Khánh Phong trả tiền, khi mới yêu nhau, mỗi lúc đi cùng Trịnh Đạc ra ngoài, chị không bao giờ phải trả tiền cả".
Trịnh Đạc cười cười: "Sao bây giờ toàn là em trả tiền?"
"Vì tiền của anh đã là tiền của em rồi". Lâm Gia Mộc khẽ chọc vào ngực Trịnh Đạc.
Thấy hai người họ tình tứ như vậy, Triệu Chân Chân cũng muốn nắm tay Hạ Khánh Phong, không nghĩ tới Hạ Khánh Phong lại đi tới đỡ bố mẹ hắn. Triệu Chân Chân hơi lạc lõng đi theo đằng sau.
Lâm Gia Mộc đi chậm lại, chờ Triệu Chân Chân đi đến nơi, cô nắm tay Triệu Chân Chân: "Chị gọi điện cho mẹ em rồi, bố em giận em nên khóa thẻ của em lại, bảo em tiêu tiền lương của em là được".
"Bố em... Hôm qua lúc đi, bố lại cãi nhau với em. Bố em nói nếu em lấy Hạ Khánh Phong thì bố không nhận em là con nữa".
Đúng là Triệu Chân Chân được chiều quá sinh hư, cãi nhau với bố như vậy mà cũng không lo thẻ tín dụng bị khóa, vẫn cho rằng chỉ cần một cuộc điện thoại là mẹ lại gửi tiền vào thẻ cho mình mà không hỏi han gì.
"Chị tưởng khi gặp nó thì dì với dượng sẽ thích nó chứ".
"Hôm qua em với anh ấy đã nhất trí mời bố mẹ em đi ăn để tiễn hai người đi chơi, bố mẹ em không muốn đến, em gọi điện thoại vừa khóc vừa xin nên bố mẹ em mới đến. Khánh Phong chọn một nhà hàng rất đắt tiền, nhìn thấy nhà hàng này vẻ mặt bố em mới đỡ hơn một chút. Nhưng lúc gọi đồ ăn, bố em gọi vài món rồi bảo Khánh Phong gọi, em nói gọi thế là đủ rồi, thế là sắc mặt bố em lại khó coi. Bố em nói bữa cơm này bố trả tiền, xong lại gọi mấy món nữa..."
Lâm Gia Mộc biết tính dượng Năm mình. Vì xuất thân bần hàn nên sau khi trở nên khá giả, dượng Năm cô tương đối thích phô trương. Đặc biệt là mấy năm nay dượng cô đi làm ăn, vấn đề quan trọng nhất khi gặp đối tác là thể diện. Lần đầu tiên con rể tương lai mời ăn cơm, con gái mình lại nói gọi mấy món là đủ rồi, đừng nói dượng Năm phản đối chuyện cưới xin ngay từ đầu mà cho dù đã đồng ý thì con rể cũng sẽ lập tức mất điểm.
"Nhà em ra ngoài ăn cơm đều chỉ gọi mấy món thôi..." Triệu Chân Chân đã sắp khóc: "Khánh Phong nói em làm không đúng, nhưng em..."
Gia Mộc thầm nghĩ, sợ là cô em họ ngốc nghếch của mình đã đắc tội cả bố và Hạ Khánh Phong cùng lúc rồi. Hạ Khánh Phong cố ý chọn nhà hàng đắt tiền chính là để thể hiện điều kiện kinh tế của mình, không ngờ bạn gái "quan tâm" quá thành ra lại hỏng hết chuyện.
"Sau đó mẹ em hỏi chuyện gia đình anh ấy, nghe nói anh ấy định đầu tư vào cửa hàng của chị anh ấy, mẹ em cũng nói như chị nói với em. Khánh Phong nói đầu tư tính thành cổ phần, sau này chị anh ấy sẽ chia lãi cho anh ấy. Anh ấy còn nói bây giờ giá nhà quá cao, mua không bằng đi thuê, thế là mẹ em hỏi anh ấy có phải ý anh ấy là không định mua nhà hay không. Anh ấy nói tạm thời điều kiện không cho phép, chưa có ý định mua, lại nói khi điều kiện cho phép cũng không định dồn hết số tiền dành dụm đổ vào bất động sản, sắc mặt bố mẹ em càng khó coi hơn. Cơm nước xong Khánh Phong có việc đi trước, bố em lại mắng em, nói em không chia tay anh ấy thì bố không nhận em là con nữa. Chị, bây giờ em nên làm thế nào?"
"Có chuyện gì cứ để cơm nước xong rồi từ từ nói chuyện". Lâm Gia Mộc nói, cô liếc Trịnh Đạc, Trịnh Đạc rảo chân bắt kịp Hạ Khánh Phong rồi dẫn mọi người đi đến một nhà hàng cách cửa hàng bách hóa không xa. Đồ ăn ở nhà hàng này rất ngon, giá cả không quá cao đối với người như Lâm Gia Mộc, Triệu Chân Chân, có điều không biết đối với người nhà họ Hạ thì thế nào...






Trích lời Gia Mộc: Không có xung đột nào nghiêm trọng hơn xung đột quan niệm của hai gia đình
***
Ông chủ nhà hàng này cũng xem như người quen của Trịnh Đạc, anh ta từng mấy lần đến đây ăn cơm với cảnh sát Lưu. Thấy Trịnh Đạc dẫn khách đến, ông chủ vui mừng hớn hở đi ra đón. Nghe nhân viên nói không còn phòng riêng, ông chủ lập tức bố trí một phòng đã có người đặt trước cho bọn họ. Trịnh Đạc vui vẻ mời thuốc, hai người nói chuyện một lát rồi mới tách ra. Vừa đi vào phòng riêng, Trịnh Đạc đã phát hiện bầu không khí không đúng, ông Hạ vừa xem thực đơn xong, lúc này đang cãi nhau với nhân viên nhà hàng.
"Chúng mày cắt cổ khách hàng à? Một đĩa khoai tây chiên mà bốn mươi tám đồng? Mày làm hết mấy củ khoai tây?"
Trịnh Đạc cười ha ha cầm lấy thực đơn: "Bác à, giá ở đây là thế, nếu bác không thích khoai tây chiên thì chúng ta không gọi là được. Khánh Phong, cậu thấy được không?"
"Khánh Phong..." Ông Hạ nghiêm mặt.
Hạ Khánh Phong cầm lấy ấm trà, rót một ché