Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
vấn của Gia Mộc đều làm ở bên ngoài, lần đầu gặp khách hàng đều gặp tại quán trà Phượng Hoàng, cũng không cần người nào trực ở văn phòng. Các khách hàng cũ đã biết địa chỉ văn phòng tư vấn đa số đều gọi điện hẹn trước khi đến, công việc của Triệu Chân Chân không hề nhiều. Hơn nữa từ khi bố mẹ cô đi chơi, không hiểu tại sao Triệu Chân Chân lại trở nên bận rộn. Nghe nói là bố mẹ và em trai em gái Hạ Khánh Phong đều đã đến, cô phải cùng đi ăn, đi dạo phố gì đó. Lâm Gia Mộc dứt khoát cho cô nghỉ một ngày để cô đi cùng cho thoải mái.
Chân Chân vừa đi, Trịnh Đạc cũng được tự do, không cần mặc may ô, bên ngoài còn phải khoác sơ mi hay gi lê nữa. Anh ta chỉ mặc may ô và quần lửng, dép lê cũng không thèm đi mà chỉ đi chân đất khắp văn phòng, đi vào phòng tài liệu nhìn rồi lại đi ra: "Con bé Chân Chân này được đấy, phòng tài liệu được dọn dẹp rất gọn gàng. Cách sắp xếp tài liệu theo thứ tự vụ việc là tên thân chủ của em, nó vừa nhìn qua cũng đã biết ngay".
"Vốn nó chính là một đứa rất thông minh, chuyện học hành không bao giờ cần ai bận tâm. Hồi nó còn nhỏ, dì dượng Năm chị đều bận, tự nó đã có thể chăm sóc bản thân rất tốt, việc học cũng không bao giờ bị ảnh hưởng gì".
"Đáng tiếc lớn lên rồi lại hơi lơ mơ". Trong lúc có thời gian rảnh, Trịnh Đạc cũng đã điều tra về Hạ Khánh Phong, ấn tượng của anh ta đối với Hạ Khánh Phong không được tốt lắm.
"Ai cũng có lúc lơ mơ mà". Lâm Gia Mộc cười nói. Đúng lúc này điện thoại di động cô đổ chuông. Cô có tổng cộng ba chiếc điện thoại, một là điện thoại công việc, một là điện thoại công việc dự phòng, còn một chiếc là điện thoại cá nhân, ngoài họ hàng và bạn thân thì không ai biết số này. Cô liếc nhìn điện thoại rồi cười: "Là Chân Chân".
"A lô..."
Chân Chân bên kia điện thoại đã sắp khóc: "Chị, em đang ở bách hóa Vĩnh Hưng, chị mau tới đây..."
"Chân Chân, có chuyện gì thế?"
"Có phải bố em gặp chuyện gì không? Cái thẻ ngân hàng bố em cho không thanh toán được..."
"Em mua thứ gì? Cần bao nhiêu tiền?"
"Em mua cho bố mẹ và em trai em gái Khánh Phong mỗi người một chiếc áo lông giảm giá trái mùa, tổng cộng hơn bốn ngàn, tiền mặt em mang đi không đủ nên định quẹt thẻ, ai ngờ thẻ lại..."
"Em ở đó chờ chị, chị sẽ đến ngay". Lâm Gia Mộc đặt điện thoại xuống rồi cười. Việc tạm khóa thẻ đã có hiệu quả, cũng để Chân Chân xem diện mạo của Hạ Khánh Phong và người nhà hắn khi cô không có tiền như thế nào.
Thấy cô nói lập tức sẽ đến ngay nhưng chẳng những không động mà còn đứng cười ngây ngô, Trịnh Đạc biết ngay là mưu kế của cô đã thành công: "Em có đi không?"
"Đi chứ sao không đi, em uống nước xong sẽ đi, anh lái xe". Dứt lời, Lâm Gia Mộc chậm rãi ngồi uống nước.
Trích lời Gia Mộc: Khi con gái thích trai nghèo, bước đầu tiên một phụ huynh sáng suốt nên làm chính là cắt đứt nguồn cung tài chính cho con mình.
***
Lâm Gia Mộc uống nước xong lại nhớ ra mình muốn ăn bích quy. Cô cầm hộp bích quy lên mạng tán gẫu với bạn bè. Trịnh Đạc thì ngồi chỉnh sửa bộ móng tay vốn đã rất gọn gàng của mình.
Chuông điện thoại lại reo vang, Lâm Gia Mộc làm động tác giữ yên lặng, tắt âm thanh máy tính rồi nghe điện thoại: "Chân Chân à, đang gặp đoạn đường thi công, chị bị kẹt xe... Em gọi điện thoại cho Khánh Phong chưa?"
"Em gọi cho anh ấy rồi, Khánh Phong đang đi làm, ông chủ anh ấy không cho anh ấy nghỉ... Chị, chị mau tới đây đi, chiều nay em gọi điện thoại bảo mẹ em chuyển tiền vào thẻ trả chị".
Cô nheo mắt lại, không phải là anh trai mình bị lừa đấy chứ? Cô quan sát chị dâu một lượt, vòng tay hình như là pha lê, túi xách hình như là nhãn hiệu rất nổi tiếng, quần áo trên người cũng rất đẹp, hay là anh trai mình cho cô ta tiền để mua những thứ này?
"Em nói ít thôi". Con trai thứ ba nhà họ Hạ là Hạ Khánh Quốc kéo áo em gái. Mặc dù hắn là đứa học hành kém nhất nhà nhưng lại là người tinh ý nhất. Bà chị dâu người thành phố này rất ngây thơ, cũng rất xinh đẹp. Hắn học một trường đại học dân lập, bạn học có nhiều con nhà giàu nên kiến thức của hắn hơn đứt đứa em gái đang học cấp hai ở trường huyện. Bà chị dâu này quả thật rất có tiền, riêng bộ quần áo đã giá trị mấy ngàn tệ, có lẽ thẻ tín dụng bị trục trặc thật, không được đắc tội chị dâu vì chuyện nhỏ nhặt này.
Con trai thứ nhà họ Hạ là Hạ Khánh Dân thì dường như không hề biết tình hình hiện nay, hắn vẫn nói chuyện với bố mẹ mình. Ông bà Hạ thì vừa nói chuyện với con trai vừa lặng lẽ quan sát con dâu tương lai. Người thành phố, ăn mặc rất xinh đẹp, mười ngón tay mềm mại trắng trẻo như cuống hành, không biết có làm được việc nhà hay không. Xem dáng vẻ cô dẫn gia đình mình đi mua đồ, hình như hoàn toàn không để ý đến giá tiền, người như vậy có thể lo liệu gia đình không? Có điều nghe con trai nói nhà nó có vẻ rất giàu, có xe có nhà, cả nhà mình đến ga tàu cũng là con trai và nó lái xe ra đón. Có điều xe hơi nhỏ, hai ông bà ngồi xe con, hai đứa con trai và đứa con gái út vẫn phải ngồi chiếc chở khách cỡ nhỏ của nhà con gái lớn. Theo