Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
ười kiếm tiền nuôi, hắn có điên mới bỏ vợ”.
“Cho nên phải buộc hắn bỏ vợ”. Lâm Gia Mộc viết hai chữ vào tay Trịnh Đạc, Trịnh Đạc ngẩng đầu nhìn cô một cái.
“Nhớ nhắc anh ngàn vạn lần không được đắc tội em”.
“Ha ha, làm việc cùng em bao nhiêu lâu rồi mà không nhớ điều này thì anh ngốc quá đấy”.
Tìm Hiểu
‘Trích lời Gia Mộc: Trong nghề của chúng ta, nhiều lúc lòng thông cảm sẽ có tác dụng tích cực’.
Nếu không nói đến việc luôn một lòng một dạ với gã chồng quen thói bạo lực thì thực ra Trần Thục Lương cũng là một người khá được, tính tình rất tốt, rất hiểu chuyện, làm việc nhà cực tháo vát, sau khi quen Lâm Gia Mộc, mỗi lần nấu bò hấp tương đều không quên chia cho Lâm Gia Mộc một phần.
“Món bò hấp tương ăn ngon thật, mua bên ngoài không thể có được mùi vị như thế này”. Lâm Gia Mộc cười nói.
“Chủ hàng thịt dưới lầu hôm qua tôi mua cũng quen biết tôi, mỗi lúc có thịt ngon sẽ thông báo cho tôi. Đây là thịt thăn rất hợp để hấp tương, ông xã tôi cũng rất thích ăn”.
“Anh ấy đánh tôi nhưng tôi cũng không phải dạng vừa, lần nào cũng là hai người lao vào cảo cấu nhau, có điều tôi luôn đánh không lại anh ấy…”.
“Lần sau cô đừng đánh lại, chỉ né tránh là được rồi, không tránh được thì cố chịu mấy cái, anh ta hết giận là sẽ không sao. Đàn ông khỏe hơn, nếu cô cứ đánh lại như thế…”.
“Chị… Từ lúc anh ấy trở nên như vậy, tôi cũng đã nghĩ đến ly hôn. Nhưng tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với người nhà để lấy anh ấy, bây giờ tôi lại không có công việc… Nhà cũng không còn… Tôi…”. Nói đến đây, nước mắt Lâm Gia Mộc rơi xuống.
Trần Thục Lương thở dài: “Vợ chồng cô chưa có con… ly hôn cũng được…”.
Lâm Gia Mộc giật mình, cô không ngờ Trần Thục Lương lại nói như vậy: “Ơ?”.
“Cô đã tốt nghiệp đại học, không tìm được công việc văn phòng nhẹ nhàng, chẳng lẽ cũng không tìm được những công việc vất vả hơn một chút sao? Cô còn có bố mẹ, dù thế nào thì bố mẹ cũng sẽ tha thứ cho cô. Không giống tôi, tôi không còn người thân nào ngoài chồng và con gái cả. Mặc dù tính chồng tôi cục cằn nhưng anh ấy cũng thương tôi, lúc tôi bị thương bị ốm anh ấy luôn chăm sóc tôi… Con gái tôi cũng ngoan… Anh ấy cũng tốt với con, thời gian làm việc của tôi không cố định, trước giờ anh ấy đều đưa đón con đi học”.
Vì thế… Trần Thục Lương không rời được Trương Hoành Lượng? Giống như là động vật được huấn luyện trong đoàn xiếc thú, lúc không nghe lời sẽ bị đánh đập, nhưng làm được một trò sẽ được cho ăn. Sau một thời gian, hổ hay sư tử cũng đều ngoan ngoãn như mèo con, hoàn toàn quên mất mình vốn là vua của muôn loài.
“Chị không còn người nhà à?”.
“Bố mẹ tôi ly hôn từ lúc tôi chưa được mười tuổi, năm tuôi mười hai tuổi, bố tôi… uống rượu say… về nhà… Tôi nhìn qua khe cửa thấy bố nằm trên sofa… ngủ… Hôm sau… ông ấy đã chết. Lúc đó ông bà nội tôi còn tương đối khỏe mạnh, nhưng ông nội tôi rất nóng tính, uống chút rượu vào là đập phá đồ đạc, đánh chửi vợ con… Bà nội tôi nói đây là số phận của phụ nữ nhà họ Trần chúng tôi. Năm tôi học cấp ba thì ông nội tôi mất, lên đại học thì bà nội mất, để lại căn hộ ở khu Vinh Quang cho tôi. Nhờ có tiền ông bà để lại và tiền cho thuê nhà nên tôi mói học hết được đại học…”.
“Thế còn mẹ chị?”.
“Lúc bố tôi mất thì mẹ tôi có về qua, bà nội tôi không chịu để mẹ tôi mang tôi đi, mẹ tôi không nói gì mà dẫn em gái tôi đi luôn”. Trần Thục Lương cười lạnh lùng: “Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi vẫn không thích tôi mà chỉ thích em gái tôi”.
Thì ra Trần Thục Lương đã lớn lên trong bóng tối của bạo lực gia đình… Việc cô Điền lựa chọn Cầm Cầm mà không chọn cô ta đã làm cho cô ta cảm thấy mình bị bỏ rơi. Có bố và ông nội bạo lực, bà nội chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, trong suốt quá trình trưởng thành, cuộc đời cô ta không có lấy một tấm gương chính diện nào. Với cô ta, bạo lực gia đình mới là chuyện bình thường, thảo nào…
Có tiếng người mở cửa, Lâm Gia Mộc dùng khăn giấy lau mặt, nói: “Ông xã tôi về rồi”.
Trần Thục Lương tò mò nhìn ra cửa, thấy một người đàn ông cao to mở cửa vào nhà. Lâm Gia Mộc vốn cũng không thấp, nhưng đứng bên người đàn ông này lại có vẻ rất nhỏ nhắn. Chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội khiến cơ bắp trên người người đàn ông cực kỳ rõ ràng, đặc biệt là cơ ngực và cơ vai. Cô ta quan sát từ trên xuống dưới, có thể nói là từ bắp chân trở lên không có chỗ nào không có cơ bắp, dù không khoa trương như các lực sĩ thể hình những cũng rất hiếm có người Trung Quốc nào có thân hình như vậy. Có thể thấy người đàn ông này có thói quen tập thể dục, cũng có thể có thói quen chạy dài. Một người đàn ông như vậy đưa tay đánh phụ nữ một cái… Lần trước Lâm Gia Mộc bị thương quả thực là quá nhẹ.
Trịnh Đạc cũng đang quan sát cô ta. Trịnh Đạc mới chỉ gặp Điền Cầm Cầm một lần nhưng đã vô số lần nhìn thấy Trần Thục Lương qua màn hình camera, lúc đó cảm thấy hai chị em họ không giống nhau lắm. Bây giờ gặp Trần Thục Lương, Trần Thục Lương giống như Điền Cầm Cầm khi về già, trạng thái tinh thần càng không cần phải nói. Trầ