Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.
h ấy tặng vợ chồng tôi cũng là có chuyện cần nhờ”.
“Thế à?”. Mắt Trương Hoành Lượng sáng ngời. Tuy hắn luôn nói với người khác rằng mình ở nhà chơi chứng khoán nhưng thật ra vốn liếng đã bị đóng băng, nếu bán ra thì lỗ vốn luôn cả vốn gốc. Cả ngày hắn ngồi trước máy tính chỉ để chơi game và tải phim về xem. Mặc dù Trần Thục Lương vẫn nuôi hắn nhưng chút tiền đó hắn đâu để vào mắt. Nghe nói Trịnh Đạc quen biết người có tiền, nhịp tim hắn liền tăng tốc.
Trịnh Đạc thoáng nhìn quanh: “Người bạn này của tôi mở sòng bạc… Hôm qua tôi đồng ý làm bảo kê cho anh ấy. Mấy thứ này là anh ấy đưa trước”.
“Ờ”.
“Anh Trương, anh có biết nhiều người giàu không? Bạn tôi nói cứ dẫn một khách chơi đáng tin đến là anh ấy sẽ trả tôi 10% hoa hồng”.
“Có… có an toàn không?”.
“Người bạn này của tôi quen biết cả hai giới đen trắng, an toàn lắm. Khách chơi cũng đều là người nọ giới thiệu người kia, người lạ căn bản không vào được cửa”.
Trương Hoành Lượng suy nghĩ một chút: “Đáng tiếc là tôi không biết mấy người có tiền…”.
“Hì hì, chúng ta nói chuyện phiếm thôi mà, làm gì anh nghiêm túc thế… Coi như tôi cung cấp cho anh một thông tin thế thôi…”.
“Ha ha…”. Trương Hoành Lượng cười cười, không nói chuyện nữa.
Vợ chồng con cái về đến nhà, vừa bước vào cửa Trương Hoành Lượng đã hỏi: “Người bạn này của em có thể tin được không?”.
“Em cũng mới quen cô ấy không lâu, có điều cô ấy có vẻ cũng được… Nhưng hôm nay cô ấy khoác lác với em…”.
“Khoác lác cái gì?”.
“Cô ấy nói chồng cô ấy làm việc cho một người bạn rất giàu, kiếm được rất nhiều. Chậm nhất là hai tháng nữa có thể mua nhà cho cô ấy”. Trần Thục Lương nói, có vẻ hoàn toàn không tin.
“Mẹ ơi, con cất kem cô Lâm cho vào tủ lạnh được không?”.
Trần Thục Lương gật đầu, lúc này Trương Hoành Lượng mới chú ý tới chiếc túi nhựa đựng kem trên tay con gái: “Mang đây cho bố xem nào”.
Hắn mở ra xem, không ngờ là hai chiếc Haagen-Dazs… “Xem ra bọn họ có tiền thật…”.
“Sao lại thế được… Cô ấy nói trước họ cũng có nhà, nhưng chồng cô ấy đánh bạc thua mất cả nhà rồi…”.
“Em thì biết gì...”. Trương Hoành Lượng trợn mắt nhìn vợ: “Đây là cơ hội của anh… Anh phải nắm được cơ hội này…”.
“Nhưng anh có biết khách chơi nào lắm tiền đâu”.
“Em chờ anh thăm dò hư thực đã, nếu bạn của chồng bạn em thật sự tồn tại thì sợ gì không tìm được mấy ông chủ dám vung tiền như rác”. Lúc này trong lòng Trương Hoành Lượng đã có vài lựa chọn, những người này đều thích đánh bạc, hắn cũng có thể nói là có quen biết.
Trịnh Đạc cầm tấm thẻ VIP màu vàng trên tay, nhớ lại vẻ mặt của Trương Hoành Lượng lúc nãy mà không nhịn được cười.
“Hắn sập bẫy rồi à?”.
“Hắn bảo anh dẫn hắn đi gặp bạn anh để xem xét tình hình trước”.
“Cở sở ngầm của anh Lưu…”.
“Đáng tin trăm phần trăm, hơn nữa anh Lưu không nể mặt anh thì cũng phải nể mặt Điền Cầm Cầm”.
“Ý anh là…”.
“Cảnh sát, kiểm sát, tòa án đều là một nhà”. Mặc dù Điền Cầm Cầm không ở thành phố A nhưng chồng cô lại là thảm án tòa án hình sự tỉnh, cảnh sát Lưu cũng rất muốn quen biết những người như vậy. Thời buổi này bên trên không có người nâng đỡ thì làm gì cũng khó khăn. Cảnh sát Lưu mặc dù là một cảnh sát tốt và yêu nghề nhưng cũng là một người có chí tiến thủ, vì vậy anh ta mới chịu ra lệnh tạm dừng hành động thu lưới vốn phải tiến hành sau hai tháng giăng lưới và bảo người mình cài cắm vào đường dây đánh bạc này giới thiệu Trịnh Đạc tới đó làm bảo kê. Hòn đất ném đi hòn chì ném lại, Trịnh Đạc cũng sẽ phải làm một số việc mà người của cảnh sát Lưu không làm được.
“Lúc nói với anh về chuyện đánh bạc, em không ngờ anh lại làm lớn như vậy”. Lâm Gia Mộc chỉ định bảo Trịnh Đạc gạ Trương Hoành Lượng cá độ bóng đá trên mạng thôi, không ngờ…
“Việc này cũng là cơ hội tình cờ. Sau chuyện này, nếu Trương Hoành Lượng may mắn chạy thoát được thì cũng phải trốn mấy năm không dám lộ diện, không chạy thoát được thì phải ăn cơm tù mấy năm”. Vốn hắn nên vào tù vì tội bạo hành, nhưng không được thì vào tù vì tội khác cũng không sao. Nhà tù sẽ dạy hắn thế nào mới là cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu. Anh ta hỏi: “Sao, sợ rồi à?”.
Lâm Gia Mộc lắc đầu: “Từ lâu em đã không biết sợ là gì nữa rồi”. Cô và Trịnh Đạc vốn luôn lượn lờ bên lề pháp luật, lần nàu cùng lắm chỉ là bước thêm một bước ra ngoài mà thôi. Nghĩ đến chồng bệnh án dày cộp đó, cô lại cảm thấy thủ đoạn của Trịnh Đạc quả thực là khả thi. Muốn mẹ con Trần Thục Lương hoàn toàn rời khỏi Trương Hoành Lượng thì biện pháp duy nhất chính là làm cho Trương Hoành Lượng rời khỏi cuộc sống của hai mẹ con họ.
“Đi thôi, anh mời em đi xem phim”.
“Xem phim gì?”.
“Phù hợp với lứa tuổi của em, Monsters University – Lò đào tạo quái vật”.
Lâm Gia Mộc đấm anh ta một cái nhưng cô lại thấy đau tay: “Á”.
“Anh nói sai à? Năm đó em chả xem Công ty quái vật – Monsters Inc còn gì”.
“Thôi đi!”.
Hai người hì hì ha ha đi ra cửa, lại nhìn thấy Khải Hân đang đứng ngơ ngác trước cửa thang máy: “Khải Hân!”.
Trần Khải Hân chạy tới ôm đùi Lâm Gia Mộc: “Cô Lâm, bố cháu không có nhà, cháu muốn n