Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.
kẻ ăn chơi nhưng về bản chất vẫn chỉ là một đứa trẻ ngoan bị sa ngã.
Tên nhóc này không dám nói với người nhà, bố hắn đã dọa hắn, nếu còn gây chuyện thì một tháng sẽ chỉ cho hắn mười ngàn tiền tiêu vặt và ném hắn đến nước Anh du học. Biết cảnh sát Lưu đã là đội phó đội hình sự, hắn tìm cảnh sát Lưu. Cảnh sát Lưu vốn làm ở tổ trọng án nên cũng không thể không xử lý vụ này. Sau khi tìm hiều tình hình cẩn thận, cảnh sát Lưu chỉ muốn cho tên nhóc này một cái bạt tai. Tên “bạn tốt” kia của hắn quá thông minh, lúc nào cũng nói Lục Thiên Phóng là chủ sòng, bình thường trước mặt khách chơi và nhân viên cũng đều khúm na khúm núm với Lục Thiên Phóng, cho dù là đi đòi nợ cũng luôn nói hắn chỉ là kẻ làm thuê, Lục công tử mới là ông chủ…
Nếu phá vụ án này thì Lục Thiên Phóng không thể thoát khỏi tội cầm đầu. Mặc dù hắn không góp vốn cũng không góp sức, chỉ giới thiệu vài người bạn đến chơi, nhưng tất cả các bằng chứng đều cho thấy Lục Thiên Phóng là kẻ cầm đầu, hắn có tố giác với cảnh sát Lưu cũng chỉ được coi là tự thú. Kể cả khi người khách chơi nợ tiền đó bị cắt ngón tay thì Lục Thiên Phóng cũng có mặt, có nói mình không biết cũng không ai tin.
Cái gọi là hai tháng tung lưới của cảnh sát Lưu cơ bản chính là anh ta dạy tlp làm xằng làm bậy ép Lại Trung Sơn phải nhảy lên sân khấu thừa nhận chính mình mới là ông chủ để việc làm ăn kiếm vô số tiền của mình khỏi biến thành trò chơi của đại thiếu gia Lục Thiên Phóng, nếu không biết đâu một ngày nào đó cơ nghiệp của hắn sẽ bị Lục Thiên Phóng phá hoại hết. Nhưng sức phá hoại của Lục Thiên Phóng thật sự hơi vượt quá dự đoán của cảnh sát Lưu, vốn cảnh sát Lưu cho rằng ít nhất cũng phải ba tháng đến nửa năm, không ngờ chỉ hai tháng sau thằng nhóc này đã làm được rồi.
Vì vậy lúc Trịnh Đạc xuất hiện tại đó, Lại Trung Sơn lập tức toát mồ hôi, chỉ sợ đây lại là một trò khác của gã công tử Lục Thiên Phóng.
Trịnh Đạc cười ha ha đưa bao thuốc ra mời, Lại Trung Sơn nheo cặp mắt tam giác, vô thức thót cái bụng phệ lại, cười hì hì: “Tôi nghe Thiên Phóng nói… anh đã cứu mạng nó?”.
“Chuyện nhỏ thôi mà”. Trịnh Đạc nói rất thoải mái.
“Vậy anh cũng biết việc làm ăn này của chúng tôi là…”. Lại Trung Sơn vốn muốn nói Lục Thiên Phóng là ông chủ, nhưng nghĩ lại những chuyện Lục Thiên Phóng đã làm hai tháng nay, hắn lại vội đổi giọng vì sợ Trịnh Đạc không hiểu rõ tình hình lại làm hỏng chuyện lớn của hắn: “Tôi và nó có quan hệ tốt, nó thường đưa người đến đây chơi, để nó mát mặt với khách hàng nên tôi hay gọi nó là ông chủ. Nhưng giờ nó nói để anh làm đội trưởng đội bảo vệ… thì hơi…”. Nói đùa à? Đội trưởng đội bảo vệ trước đây là thủ hạ tâm phúc của hắn, sao có thể gọi bừa một người đến làm đội trưởng đội bảo vệ được?
“Ơ? Thấy nó nói với tôi như vậy mà…”.
“Đó là vì nó trẻ con nên thích khoác lác thôi. Thật sự xin lỗi, người anh em, tiền đi lại của người anh em tôi nhất định sẽ…”.
“Kỳ thực có làm đội trưởng đội bảo vệ hay không tôi cũng không để ý, hơn nữa tôi cũng không phải người tham mấy đồng tiền đi lại đó. Tôi và thằng nhóc Thiên Phóng này có mối quan hệ rất sâu xa, không giấu anh, tôi cũng có một ông chủ khác…”.
“Ông chủ?”.
“Ông chủ Lục”. Trịnh Đạc nheo mắt lại cười: “Thiên Phóng là con một nhà họ Lục, ông chủ Lục không yên tâm về nó…”.
Lại Trung Sơn thở phào một hơi, hắn biết Lục Thiên Phóng là con trai độc nhất của họ Lục, hắn càng biết mấy năm nay bố Lục Thiên Phóng cũng không yên phận, đã bao nuôi mấy tình nhân, đáng tiếc là ả chưa kịp có con đã bị bà Lục giải quyết, ả có con thì bị đưa đi xa nhưng lại sinh con gái, phải nuôi cả hai mẹ con. Tuổi tác càng ngày càng cao, cơ hội sinh con trai rồi bồi dưỡng từ đầu rất nhỏ, vì vậy càng ngày ông ta càng coi trọng Lục Thiên Phóng. Bây giờ phái một vệ sĩ đi theo Lục Thiên Phóng quả thực cũng là chuyện hết sức tự nhiên.
“Vậy ý của ông chủ Lục là…”.
“Ông chủ Lục nghe loáng thoáng con trai đứng ra mở sòng bạc bất hợp pháp gì đó nên rất lo lắng… Lần này nghe anh nói vậy thì cũng coi như là nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành một nửa. Thằng nhóc Thiên Phóng này hơi tùy hứng một chút, có gì mong anh thông cảm”.
Lại Trung Sơn thầm nghĩ, vốn mình định mượn danh tiếng gã công tử Lục Thiên Phóng này để kiếm chác một hồi, ai ngờ thằng nhóc này quá giỏi phá hoại, thảo nào bố nó đã hơn năm mươi tuổi rồi mà vẫn tìm mọi cách giấu mẹ nó để sinh đứa con khác, bồi dưỡng từ đầu: “Chắc chắn là ông chủ Lục nghe nhầm rồi, Thiên Phóng thân với tôi nên thường đến chơi thôi”.
“Ờ, anh thấy đấy, nói rõ ràng mọi chuyện như thế là tốt rồi. Anh Lại, anh yên tâm, ông chủ Lục đã trao quyền cho tôi, anh cũng phải làm ăn, thằng nhóc Thiên Phóng chơi ở chỗ anh tuyệt đối không thể để anh lỗ vốn được. Sau này tôi còn phải đi theo nó một thời gian, có gì mong anh giúp đỡ”. Trịnh Đạc cười hì hì vỗ lưng Lại Trung Sơn, đồng thời bí mật tắt máy ghi âm dưới áo.
“Cần gì phải khách sáo như vậy, bạn của Thiên Phóng chính là bạn tôi”.
Lại nói ngày hôm đó Trương Hoành Lượng từ sòng bạc về nhà, đến cơm cũng chẳng buồn ăn, con gái chào hắn cũn