Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.

i vào chỗ cũ, khôi phục tất cả về nguyên trạng.
Theo những gì cô ta hiểu về Thời Tất Thành thì chắc chắn điện thoại nà không phải chiếc duy nhất không lắp SIM, thậm chí có thể là ở nhà một chiếc, trên xe một chiếc, công ty một chiếc, đều là loại Nokia bình thường nhất, thời gian chờ bảy ngày trở lên, SIM luôn mang theo người, khi tắm cũng có thể mang vào phòng tắm, lúc cần dùng mới cho SIM vào điện thoại… Thời Tất Thành làm việc quả nhiên cẩn mật.
Nhưng nếu như Tiêu Vũ cần liên lạc với hắn thì sao? A, một số điện thoại cố định là chỉ nháy mắt sẽ bị coi như điện thoại làm phiền, bất kể ai cũng sẽ không chú ý…
Thời Tất Thành ơi Thời Tất Thành, ngươi đã nâng cấp ngoại tình lên đến tầm cao phim gián điệp, thật là lợi hại. Ngay cả khi mình cho rằng mình bị dị ứng thì hắn cũng lập tức khuyên mình đến bệnh viện khám… Cả việc mình nhất định sẽ từ chối đến bệnh viện, hắn cũng đã tính trước…
Lúc Thời Tất Thành ra khỏi phòng tắm thì đèn phòng ngủ đã tắt. Vương An Ni không ở trong phòng ngủ, phòng sinh hoạt lại sáng đèn. Hắn mở cửa ra xem, Vương An Ni đang chơi game: “Em không ngủ à?”.
“Em không ngủ được, chơi game một lát rồi ngủ sau. Anh ngủ trước đi”.
“Ờ”. Thời Tất Thành về đi ngủ không hỏi gì thêm. Nằm trên gối, hắn không nhìn được đưa tay sờ sờ dưới gối. Điện thoại vẫn còn, bí mật của hắn vẫn được giữ kín.
Hắn cảm thấy bây giờ mình như lát thịt bò trong chiếc hamburger, bị hai người phụ nữ kẹp ở giữa. Người khác có thể cho rằng là sung sướng nhưng hắn lại cảm thấy khó chịu. Tiêu Vũ càng ngày càng nóng vội, sự dịu dàng trước đây đã biến mất từ lâu, cô ta suốt ngày đứng ngồi không yên vì chuyện lập di chúc của Vương Hữu Tài, sợ di chúc không có lợi cho mình, giục hắn diệt trừ Vương An Ni sớm một chút…
Nhưng diệt Vương An Ni sớm thì người được lợi chỉ là Tiêu Vũ. Vương An Ni chết, Vương Đông Quân chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Vương, Tiêu Vũ là mẹ đẻ chỉ việc ngổi hưởng tất cả lợi ích.
Còn mình? Con rể khi con gái đã chết có khác biệt rất lớn, đặc biệt là hắn và Vương An Ni lại chưa có con. Chuyện khác không cần phải nói, riêng tài sản của bố vọ thì hắn đừng nghĩ tới. Tài sản của mẹ vợ càng chẳng liên quan đến hắn, ngay cả tài sản của An Ni hắn cũng phải tranh với mấy người, việc này quá không có lợi đối với hắn.
Tiêu Vũ vặn hỏi có phải hắn không nỡ giết Vương An Ni…
Không nỡ… Hắn nhìn ra phía phòng sinh hoạt. Có lẽ vậy… Vương An Ni đơn thuần hơn rất nhiều so với Tiêu Vũ, còn Tiêu Vũ càng ngày càng giống con buôn. Trong mắt Vương An Ni chỉ có hắn… Còn Tiêu Vũ… Trong mắt cô ta có những gì?
Thời Tất Thành thở dài, cảm thấy có lẽ việc Vương An Ni vứt bỏ đống mỹ phẩm cũ cũng là một chuyện tốt.
Không có gì bất ngờ, số điện thoại đó là một số không có thông tin người sử dụng, lại được kích hoạt từ rất lâu về trước, đến nay đã được bảy, tám năm, cũng cũ kỹ như những chiếc điện thoại Nokia đó.
“Có thể theo dõi được không?” Smartphone thì dễ, còn điện thoại thông thường thì hơi phiền phức.
“Đã là điện thoại di động thì không có cái nào là không thể theo dõi cả”, Trịnh Đạc cười nói. Có người nói điện thoại thông minh không an toàn, nhưng thực ra điện thoại thông thường cũng vậy, thậm chí kỹ thuật còn đơn giản hơn chút.
Anh ta viết tên hai mẫu hàng lên tờ giấy: “An Ni, tôi cũng không dám đảm bảo mấy thứ này là hoàn toàn mới, hơn nữa… tốt nhất là cô nên chọn một trong hai loại này. Một loại là hàng của Nga, nhìn không đẹp nhưng cũng ổn, nhưng phải cái dễ hỏng. Hàng nội thì tôi có thể kiểm được hai loại tốt nhất, chất lượng tuyệt đối không kém hơn các loại này, nhưng nếu bị tra ra thì sẽ hơi phiền phức”. Trên phương diện sản phẩm điện tử, đồ của Trung Quốc tuyệt đối không thua kém các nước khác.
“Dùng hàng Mỹ”.
“Được. Nếu cô đã xác định thì tôi sẽ đi đặt hàng”. Trịnh Đạc gật đầu, cầm tờ giấy đi. Anh ta có một số nguồn hàng mà Lâm Gia Mộc cũng không biết.
Vương An Ni ngồi trên sofa, vẻ mặt hơi hụt hẵng. Theo dõi chính chồng mình tuyệt đối không phải một chuyện vui vẻ gì. Lâm Gia Mộc lấy một chia nước cho cô ta.
“Cô có nước nóng không?”.
“Có”.
“Tôi muốn uống trà”.
“Được”. Vương An Ni vốn vẫn thích uống đồ nóng, chỉ uống nước đóng chai chưa mở nắp là thói quen sau khi trúng độc. Lâm Gia Mộc biết cô ta nói muốn uống trà ở đây chính là để tỏ ý tin tưởng mình.
Vương An Ni uống một ngụm trà: “Chuyện gia đình tôi đúng là buồn cười”.
“Không giấu cô, những chuyện thế này chúng tôi đã thấy quá nhiều. Tình hình của cô chưa phải nghiêm trọng nhất”.
“Ờ… Cũng tại tôi nghĩ nhiều quá”. Vương An Ni thở dài: “Không phải tôi làm bộ làm tịch, có tiền thật sự không có gì hay ho. Cứ như anh chị thế này là vừa đẹp”.
“Chúng tôi ấy à? Vừa mở mắt ra đã phải ra sức kiếm tiền, ra sức bon chen…”. Lâm Gia Mộc uống một ngụm trà: “Tôi chỉ mong được như cô thôi”.
“Vậy thì đổi đi”. Nói xong, Vương An Ni bật cười: “Mẹ tôi…”.
“Mẹ cô không sao đâu”.
“Bà ấy không sao thì tốt”. Vương An Ni dừng lại một lát rồi nói: “Cô có thẻ luật sư không?”.
“Có”.
“Có thể thảo