Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
o.
Hơn nữa, ngày hôm nay dường như chuyện gì cũng không suôn sẻ. Báo cáo thống kê của phòng tài vụ tính toán sai, còn máy tính xách tay của cô cũng đột nhiên bị khóa, mật mã gợi ý thường ngày không phù hợp, cô chẳng còn cách nào khác đành nhờ người của bộ phận kỹ thuật lên xem xét, ngay cả ấn chuông gọi Tiểu Tiên cũng không ai đáp lời.
"Chết tiệt!" Cô lẩm bẩm nguyền rủa, đành phải tự mình đi pha cà phê, vừa đặt bình cà phê lên bếp thì điện thoại lại réo vang. Tâm trạng cô đã xuống đến mức thấp nhất, vừa bắt lấy ống nghe, hóa ra là Dung Hải Chính.
"Lạc Mỹ." Giọng nói của anh lộ ra vẻ uể oải nhưng vui vẻ, "Cảm giác được ngủ thẳng giấc mới tuyệt làm sao, đáng lẽ tôi nên dẫn cô cùng trở về nhà, cô nhất định sẽ thích mọi thứ ở nơi đây - Cô đang làm gì đó?"
Lạc Mỹ lặng im không nói gì, anh ngạc nhiên: "Sao vậy?"
"Không có gì." Lạc Mỹ theo thói quen dùng tay quấn lấy dây điện thoại, một vòng, hai vòng... "Tôi vừa gặp vợ cũ của anh, sau đó tiếp nhận bản báo cáo sai lệch toàn bộ, làm mất mật khẩu của laptop, còn nữa, không thấy thư ký của tôi đâu cả."
Anh ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, tiếp đó bật cười khùng khục, giọng nói cũng mang theo vẻ châm chọc: "Ôi! Cô Dung đáng thương."
Lạc Mỹ bảo: "Tôi không có hơi sức và lòng dạ đùa bỡn với anh. Dung tiên sinh, chờ anh quay về chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện cho rõ."
Anh lại nói: "Không, tôi sẽ không để cho lòng cô chất chứa nghi ngờ mà đợi tôi trở về đâu, Đại Tây tìm được cô rồi phải không? Đừng quan tâm tới cô ấy, cô ấy mắc phải chứng thần kinh phân liệt. Sau khi chúng tôi ly hôn, cô ấy luôn rêu rao khắp nơi, bảo tôi lợi dụng cô ấy ra sao, âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô ấy thế nào."
Lạc Mỹ hỏi: "Vậy anh có hay không?"
Nhưng anh lại hỏi vặn ngược cô: "Thông minh như cô, sao không tự mình suy nghĩ chứ?"
Lạc Mỹ buông từng vòng dây điện thoại quấn trên tay mình ra, đáp: "Cho đến bây giờ anh cũng chưa từng nói với tôi rằng anh đã có một đời vợ, nếu không, tôi cũng sẽ không bị người ta làm cho không kịp trở tay."
Tiếng cười của anh từ bên kia bờ đại dương truyền đến: "Tôi nghĩ rằng việc đó không quan trọng. Đúng vậy, tôi từng vì một khoản tiền lớn mà cưới một người điên về làm vợ, nhưng tôi đã sớm thoát khỏi cô ấy rồi."
Cô "ừm" một tiếng. Anh bảo: "Cô hẳn biết chồng của cô khởi nghiệp như thế nào mà, là dựa vào một cuộc hôn nhân hết sức buồn cười. Cô gái điên ấy yêu tôi, cha cô ta cho tôi một số tiền với điều kiện, tôi phải cưới cô gái điên ấy. Tôi đồng ý, và phải mất đến hai năm tôi mới thoát khỏi cô ấy được."
Lạc Mỹ hỏi: "Vậy chẳng phải anh đã phủi lời hứa kia hay sao?"
Anh trả lời: "Ông ta chỉ yêu cầu tôi cưới con gái ông ta chứ không bảo tôi phải yêu cô ấy, cũng không quy định là không được phép ly hôn."
Cô dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: "Ngôn Thiếu Lệ đã tìm ra cô ấy, đương nhiên sẽ moi được nhiều chuyện bất lợi hơn cho anh, anh cần phải cẩn thận đề phòng."
Anh hỏi: "Sao thế? Cô giận à?"
Lạc Mỹ nói: "Tôi giận anh làm gì! Chỉ vì là đồng minh của anh nên tôi mới nhắc anh một câu thôi."
Dung Hải Chính biết, lúc cô lạnh lùng dửng dưng như thế, anh có nói gì cũng vô dụng, vì vậy bèn thở dài bảo: "Đợi tôi về rồi nói, ngày mốt tôi sẽ trở lại."
Hai ngày sau, Dung Hải Chính quả nhiên đã người nhuốm phong sương quay trở về. Lạc Mỹ gặp anh rồi lại không đề cập đến chuyện của Đại Tây, chỉ lo sắp xếp lại mớ hành lý mà anh mang về. Cho đến sáng hôm sau, lúc hai người ở trên xe, cô mới vờ ra vẻ như thuận miệng hỏi: "Anh vì bao nhiêu tiền mới chịu kết hôn cùng Đại Tây?"
Dung Hải Chính cười: " Cuối cùng cô cũng chịu mở miệng hỏi, tôi còn tưởng cô sẽ nhịn thêm một ngày nữa chứ."
Lạc Mỹ dửng dưng: "Không muốn cho tôi biết thì thôi."
Dung Hải Chính mỉm cười và quả thật không đề cập đến chuyện ấy nữa. Trong lòng Lạc Mỹ ngờ vực nhưng lại không tiện nói gì thêm.
Nào ngờ đêm đó, có người tự xưng là mẹ của Đại Tây gọi điện đến cho Lạc Mỹ và Dung Hải Chính. Bà ta cuống quýt xin lỗi, nói vì trông nom con gái không chu đáo, để cho cô ta tự mình rời khỏi nước Mỹ, chắc hẳn rằng sẽ làm phiền đến vợ chồng bọn họ v.v...
Cú điện thoại này đến quá trùng hợp, lòng cô bất giác nảy sinh một thoáng nghi ngờ. Dù sao đối với Dung Hải Chính, cô gần như là không biết gì, quá khứ của anh với cô mà nói là một lỗ hổng đáng sợ. Còn thế sự thì lại thay đổi đột ngột, cô lờ mờ cảm giác được có chỗ nào đó không ổn, phảng phất như giác quan thứ sáu mách bảo, nhưng cô lại không nhận ra là không ổn chỗ nào.
Công việc tiến triển hết sức thuận lợi, gia tộc Ngôn Thị cuối cùng cũng tạm thời im ắng. Cô không biết phía sau sự im ắng ấy biểu hiện cho điều gì, riêng cô thì lại thấp thỏm không yên, dường như có chuyện gì đó sắp sửa xảy ra mà cô không thể đoán biết.
Vì quan hệ trong công việc, Dung Hải Chính đã đi Hương Cảng, còn Lạc Mỹ thì một mình đến tham dự buổi hội nghị hành chính ở cao ốc Ngưỡng Chỉ.
Lúc này, cô hay đi bộ từ văn phòng ở cao ốc Vũ Thiên xuyên qua quảng trường để đến cao ốc Ngưỡng Chỉ. Những lúc đi trên quãng đường như vậy,