Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.

cô có thể tận dụng đầu óc thảnh thơi của mình mà bình tĩnh cân nhắc cử chỉ lời nói sau khi bước vào cao ốc Ngưỡng Chỉ. Trước đây khi còn ở nơi đó, cô là Quan Lạc Mỹ có thể hô mưa gọi gió, là hình mẫu phấn đấu của tất cả nhân viên công chức, họ đối với cô rất mực kính nể. Còn hôm nay, ngay cả những nhân viên cấp thấp cũng ngầm hiểu rõ sự bất thường trong bộ máy lãnh đạo cấp cao. Vì vậy, trong sự kính nể mà bọn họ đối với cô còn có thêm một nỗi sợ hãi mơ hồ không giải thích được. Họ đã bắt đầu nhận ra, cô chính là hiểm họa khôn lường của xí nghiệp quan hệ Thường Hân, sự tồn tại của cô là một sự uy hiếp với cả cao ốc Ngưỡng Chỉ - Mà cũng không phải uy hiếp, dùng từ uy hiếp để hình dung cô là quá nhẹ rồi. Thành tích mà cô đạt được ở cao ốc này trong quá khứ đã chứng tỏ được lực sát thương vốn có của cô ngày nay.
Cho nên Lạc Mỹ hết sức lưu ý đến từng hành động của mình ở Ngưỡng Chỉ.
Có điều, hôm nay cô lại không để tâm đến việc đó. Chẳng hiểu vì sao, suy nghĩ của cô có chút rối loạn, thêm vào những hạt mưa rơi chênh chếch khiến cho suy nghĩ của cô càng trôi đi xa hơn, cho đến khi cô bước vào đại sảnh của Ngưỡng Chỉ, trong lòng cô chỉ nghĩ: "Mùa xuân năm nay mới nhiều mưa làm sao!"
Thang máy đã hạ xuống, cô bước vào, bên trong không có ai khác. Không cần phải suy nghĩ, cô ấn vào một tầng lầu. Thang máy cao tốc chỉ mất vài giây đã đưa cô đến nơi cần đến, tiếng chuông êm tai vang lên, hai cánh cửa lặng lẽ tách ra, hàng chữ đỏ rực đập vào mắt cô: "Tầng mười bảy: Tư quản", năm dòng chữ lớn quen thuộc ấy khiến cho cô có chút cảm giác giật mình. Cô ngẩn người, phòng hội nghị ở tầng trên cùng, cô đến tầng mười bảy để làm gì cơ chứ?
Một thứ tình cảm không sao hiểu được loáng thoáng trôi vào trong lòng cô, lầu mười bảy, phòng tư quản, trưởng phòng... Chuyện đã xa xôi đến như vậy. Tuy thật sự chỉ là chuyện của bốn năm tháng trước nhưng cô luôn cảm giác khoảng thời gian ấy xa xôi hệt như đã xảy ra từ kiếp trước vậy, còn kiếp này - chỉ có mỗi mình cô đứng trong thang máy trống trơn, tựa như một kẻ tứ cố vô thân, chẳng biết nương tựa vào ai.
Cô một lần nữa khép cửa thang máy lại để lên tầng trên cùng, theo hành lang rẽ vào bên trong, viên thư ký đứng trước cửa giúp cô mở cánh cửa bằng gỗ sồi nặng nề ra. Cô bước vào phòng họp, mọi người đều đã đến đông đủ, vì vậy cô lên tiếng nhận lỗi: "Xin lỗi, tôi muộn mất một phút."
"Không sao." Ánh mắt Ngôn Thiếu Lệ lướt qua, vẫn không mang theo chút biểu cảm nào, "Chúng ta bắt đầu bây giờ đi."
Lần đầu tiên trong một cuộc họp cô lại mất tập trung. Cô căn bản không hề nghe người khác nói gì, chỉ ngơ ngẩn nhìn tập tư liệu trong tay.
Nhưng cô cũng không lơ đễnh lâu, vào lúc Ngôn Thiếu Lệ nói tới vấn đề thứ hai, cô đã thành công trong việc hướng sự chú ý đang chu du tận chín tầng mây của mình quay trở về thực tế, tuy có chút chán ngán. Chán ngán ư? Phải, cô đã sớm chán ngán tất cả mọi thứ, nhưng cô không thể không trở lại, không thể không tiếp tục chìm đắm trong trường danh lợi này.
Hội nghị kéo dài đến năm giờ sau thì chấm dứt, những nhân viên tham dự cùng nhau ăn uống trong phòng tiệc. Trời đã hoàn toàn tối đen, mưa vẫn cứ rả rích rơi, cô bước ra khỏi cao ốc Ngưỡng Chỉ, ánh đèn đường trên quảng trường nhuộm lên những hạt mưa trông như sợi thủy tinh một màu trắng ngà lóng lánh. Không khí thoảng mùi lạnh lẽo, bộ trang phục Chanel của cô lại mỏng manh, một cơn gió thoảng qua khiến cho cô khẽ rùng mình.
Điện thoại reo vang, là tài xế ở nhà gọi đến. Anh ta rụt rè báo với cô rằng xe bỗng nhiên gặp trục trặc.
Trục trặc?
Vậy là cô phải ngồi xe taxi trở về khu Tân Hải xa xôi ấy ư?
Vừa dở khóc dở cười, vừa chẳng biết nên làm thế nào, cô xếp điện thoại lại, buộc mái tóc ngắn của mình lên, định băng mình vào màn mưa. Có lẽ cô thật sự phải tìm ra một chiếc taxi để trở về rồi.
Chiếc Mercedes quen thuộc chầm chậm đỗ lại trước mặt cô, kính xe dần hạ xuống, gã hỏi: "Sao vậy? Xe cô còn chưa đến à?"
"Hỏng mất rồi."
Đôi mày của gã lơ đễnh nhướng lên: "Cô ở Tân Hải đúng không? Ban đêm không an toàn đâu. Lên xe đi."
Ba câu với ba loại giọng điệu, ba chữ cuối cùng còn mang theo vẻ ra lệnh. Người đàn ông này đúng là một ông trời con điển hình đã quá quen với việc ra lệnh, không cho bất cứ người nào từ chối.
Cửa xe đã mở ra rồi.
Lên xe? Hay là không lên?
Ánh mắt của Ngôn Thiếu Lệ vô cùng khác lạ, gã nói: "Nếu cô cảm thấy bất tiện, tôi có thể bảo tài xế đưa cô trở về trước rồi quay lại đón tôi."
"Không cần đâu." Cô rốt cuộc cũng lên xe, "Đã đủ phiền cho ông rồi."






Xe êm ái chuyển bánh, cô lặng im nhìn ra cửa sổ, Ngôn Thiếu Lệ ngồi cạnh bên cũng trầm mặc không nói, sự yên tĩnh này khiến cho không khí trong xe có một sự ngượng ngùng kỳ lạ. Cuối cùng, Ngôn Thiếu Lệ hỏi: "Cô dùng cà phê không?"
Cô gật đầu, lẳng lặng theo dõi gã loay hoay bên máy pha cà phê cấp tốc. Sau khi đưa tay nhận lấy tách cà phê nghi ngút khói, cô mới nói lời cảm ơn. Ngôn Thiếu Lệ không uống cà phê mà rót cho mình