XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

đến chuyện mười năm trước anh từng ngồi tù sao?”.
Câu nói đó như châm lên ngọn lửa giận dữ tích tụ trong lòng Giang Văn Khê, thoáng chốc tràn ngập trái tim, không ngừng xộc thẳng lên thần kinh trong đầu.
Lúc nãy vì anh đánh cho Vương Hạo Lỗi một trận nên thân, hóa ra chỉ là tự cô đa tình, hóa ra trong mắt mọi người, Giang Văn Khê cô là kẻ lao vào vì tiền của anh, thân phận của anh, địa vị của anh, một khi đã biết hoàng tử không phải là hoàng tử, cô nên tỏ vẻ khinh thường, sau đó một nhát dao cắt đứt tất cả. Hóa ra anh đã nghĩ cô như thế? Ngay cả điều cô để tâm đến là gì anh cũng không biết? Đúng là nực cười.
Tim đau đến mức gần như không thở nổi, hai vai cô run lên, bất giác cười thành tiếng, giây sau, cô hết sức hét lên với anh: “Em không phải Châu Mộng Kha! Em là Giang Văn Khê!”.
Hét xong, cô cương quyết quay người bỏ đi.
Cơn gió đêm lạnh lẽo ập đến, bộ lễ phục mỏng manh trên người không thể chống lại khí lạnh, cô ôm hai vai, lê những bước nặng nề bỏ đi
Tất cả đã kết thúc rồi.
Giấc mơ của cô bé Lọ Lem, xưa nay không phải là chuyện cô có thể làm. Cô phải về nhà, cô phải gấp bướm, cô phải đi thăm bố mẹ, thăm cậu.
“Giang Văn Khê, em đứng lại cho anh!” Lạc Thiên sải bước đến gần, kéo mạnh tay cô, cưỡng ép cô đối mặt với anh, “Rốt cuộc em có ý gì? Anh chưa bao giờ xem em là cô ấy. Nếu em giận anh bỏ rơi em, hại em bị Vương Hạo Lỗi bắt nạt thì anh xin lỗi,nếu em đang giận anh giấu chuyện mười năm trước ngồi tù, em muốn biết gì thì bây giờ anh sẽ kể em nghe. ”
Nhưng em thế này hết hỏi anh thích em vì điều gì, lại lấy bản thân em ra so sánh với Châu Mộng Kha, sau đó ném lại một câu rồi bỏ đi, là ý gì chứ? Trong lòng em có suy nghĩ gì, có gì không vui, em cứ nói ra, nói rõ hết đi! Anh không cho phép em giấu hết mọi tâm sự trong lòng!”.
Anh nắm chặt tay cô, không cho cô vùng vẫy.
“Không cho phép?” Cô ngước lên lạnh lùng nhìn anh, “Mười năm trước anh cũng nói thế này với Châu Mộng Kha phải không? Cũng không cho phép cô ta thế này, cô ta thế kia phải không? Anh thật sự chỉ đi một lúc thôi sao? Chứ không phải kể lể tâm sự với cô ta ở ngã rẽ hành lang? Nếu cô ta đã quay lại rồi, tại sao anh còn đuổi theo em, tại sao anh không đi tìm cô ta, tại sao không cướp cô ta lại từ tay Phương Tử Hạ? Vợ bạn thì không được đụng vào ư? Lẽ nào anh thật sự không hối hận? Nếu không hối hận thì tại sao trong hôn lễ Châu Thành, anh lại ôm một đứa vô tội là em, cưỡng hôn em? Lúc cô ta rúc vào lòng anh khóc lóc, anh có từng nghĩ rằng em sẽ bị quấy rối tình dục không? Hay là anh nghĩ tay chân em vô địch, không cần ai bảo vệ chăm sóc? Nước mắt em anh đã từng nhìn thấy, từng nghĩ đến cảm nhận của em không? Em là người, em có tình cảm, không phải vật phụ thuộc, càng không phải vật thay thế!”.






Lạc Thiên nghẹn lời, anh không nghĩ rằng cô giận dữ như vậy là vì hiểu lầm anh và Châu Mộng Kha có gì đó.
“Em đang ghen sao?”
Giang Văn Khê im lặng hai giây, đôi mắt cháy lên hai ngọn lửa, gắng sức thoát khỏi bàn tay anh, lấy hết sức đẩy anh ra, ba chữ thoát ra từ hai hàm răng nghiến chặt: “Anh chết đi!”.
Lạc Thiên bất ngờ, loạng choạng lùi ra sau hai bước, vừa đứng vững đã trông thấy một vật lấp lánh bay đến anh. Anh đưa tay chụp lấy, nhìn kỹ, hóa ra là một chiếc giày cao gót của cô.
“Họ Lạc kia, tôi không muốn thấy anh nữa, anh là đồ khốn! Đồ khốn nạn! Đồ khốn nạn xấu xa!” Giang Văn Khê vừa hét vừa tháo chiếc giày bên kia ném mạnh về phía anh: “Trả cho anh! Trả lại cho anh hết!”. Cô đưa tay giật mạnh kẹp tóc trên đầu xuống, hoa tai, và cả vòng tay pha lê bươm bướm mà cô thích nhất, không thể trả cho anh, cô nhất định sẽ trả bằng hêt, “Đi tìm Tăng Tử Kiêu của anh, Châu Mộng Kha của anh đi! Tìm Eva, ABCDE của anh đi! Tôi hận anh đến chết, sau này tôi không muốn trông thấy anh nữa!”.
Trái tim của cô trong vô thức đã mất về tay anh, nếu cô không yêu anh, cô sẽ không vì có được mà sợ hãi mất đi. Cô sợ khi đã quen với việc có anh rồi, nếu có ngày nào đó, anh chỉ đùa giỡn cô vì cuộc sống quá vô vị, cô sẽ không chịu nổi.
Cuộc đời cô vốn đĩ đã đen tối, không hoàn hảo rồi, cô là kẻ luôn bị Thượng đế hắt hủi.
Đau dài không bằng đau ngắn, cô không muốn tiếp tục đau khổ nữa.
Lạc Thiên sa sầm mặt: “Thế nào là thôi?”.
“Thôi đi, anh hãy buông tha cho tôi. Anh muốn tìm ai thì tìm, anh muốn đối xử với người khác thế nào thì tùy, đều được, tôi chỉ xin anh tha cho tôi, đừng để tôi giống một con ngốc nữa.”
Anh đột ngột kéo mạnh cô vào lòng, nhưng cô đưa hai tay giữ khoảng cách, không ngừng sụt sịt. Khó khăn lắm mới nghe tâm sự của cô, mà cô lại ném ra một câu, bảo anh buông tha cô.
“Tha cho em cái gì? Em tưởng anh là loại người tùy tiện gọi con chó con mèo nào đó đến để làm bạn gái à? Giang Văn Khê, em nghe anh nói rõ đây, anh cho phép em bước vào thế giới của anh, nhưng tuyệt đối không cho phép em đi ra đi vào thế giới của anh.”
Cô vẫn rơi nước mắt, nghe câu đó thì lại không kiềm chế được, vận hết sức hét lên: “Chẳng lẽ anh còn chưa hi