Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1840 lượt.

ểu? vẻ ngoài của anh, thân phận của anh, địa vị của anh, mọi thứ của anh, như một vòng sáng cao xa đè nén khiến tôi không thể thở nổi. Rất nhiều lần tôi tự hỏi lòng, rốt cuộc anh là sếp của tôi, hay là bạn trai của tôi? Tôi ghét bản thân cứ ngước lên nhìn mãi anh một cách tự ti như the!”
“Anh không bắt em ngước lên nhìn anh, anh cũng không cao xa như em nghĩ, em đừng quên mười năm trước anh từng ngồi tù, bị phán tội cưỡng hiếp, hay là em để tâm chuyện này nên mới đòi anh buông tha em?”
Cô giơ nắm đấm lên đánh vào ngực anh: “Anh là đồ ngốc! Anh là đồ khốn! Tôi đã bảo tôi không phải Châu Mộng Kha, không phải Phương Tử Hạ, tôi không phải bọn họ!”.
“Em đã nói trừ phi anh đích thân nói với em rằng anh đã làm, nếu không em sẽ không tin, vậy bây giờ anh nói với em, anh bị oan, em có tin không? Có tin không?”
Cô ngừng đánh, hay tay túm chặt cổ áo vest của anh, gục đầu nấc nghẹn.
Lạc Thiên thấy cô không nói, lại hỏi lần nữa với vẻ không chắc chắn: “Anh bị oan, em có tin không?3
Bỗng, Giang Văn Khê ngẳng lên, nước mắt lưng tròng gào thét điên cuồng với anh: “Tin! Nhưng anh là đồ ngốc à? Cô gái kia có gì tốt? Tôi giống cô ta ở chỗ nào? Ngoại hình không giống, khí chất không giống, nhân phẩm càng không giống. Anh bị mù hay sao? Mười năm trước tổn thương một lần chưa đủ hay sao mà cứ phải nhập nhằng với người đã kết hôn như cô ta? Anh là đồ đầu heo!”.
Cô nàng này sao hỏi một đằng trả lòi một nẻo vậy? Lạc Thiên hoàn toàn bỏ qua từ đầu tiên cô nói “Tin”.
“Anh không nhập nhằng với cô ấy, anh đã nói rồi, em nhìn thấy cô ấy ôm anh khóc, vậy em có trông thấy anh đẩy cô ấy ra không? Anh không phải người đứng một chỗ chờ kẻ khác quay lại, mười năm sau càng không quay lại.” Anh ngừng lại rồi nói tiếp, “Anh thừa nhận, ban đầu anh muốn dạy dỗ em, nhưng em cứ như một con gián vạn năm mặc ai giày vò thế nào cũng không chết. Còn nữa, từ ban đầu, người cứ đòi xông vào cuộc sống của anh và khuấy đảo nó, là em! Lúc đó, anh thực sự cảm thấy rất phiền, em vừa ngốc vừa khờ, suốt ngày chỉ biết làm loạn, anh thực sự không biết có phải mình là kẻ thích bị ngược đãi bẩm sinh hay không, cả ngày không bị em chọc tức cho suýt thổ huyết thì ăn không ngon ngủ không yên. Phải, anh đã mù quáng, mù quáng mới không ăn sáng ở nhà mỗi ngày, thả mồi bắt bóng, chạy cả nửa vòng thành phố, đến nhà ăn sáng cùng một con heo ngốc. Không thể ngồi nhìn con heo ngốc buồn bã vì mấy trăm tệ mới công tư bất phân, thay cô nàng tham gia cuộc thi, đêm giao thừa, ngày đoàn tụ gia đình, lại chờ đợi con heo ấy ba tiếng đồng hồ, chỉ để đưa cô ấy đi ngắm pháo hoa. Ngốc nhất là, vì một miếng pha lê nhỏ kia mà đấu giá với người khác, sau đó chạy đến xin nhà thiêt kế, ngồi lại trong phòng làm việc đợi mười mấy tiếng đồng hồ, chỉ vì muốn làm miếng pha lê kia trở thành vòng tay, kết quả thì sao nào?”.
Giang Văn Khê ngẩn ngơ, ngước lên nhìn đôi mắt sáng thành thật và trong vắt kia, giây sau đó, hai vai cô run run, nước mắt lại điên cuồng rơi ra: “Cái vòng tay ấy thật sự do anh đích thân làm ư? Hay là anh nghe thấy em và Châu Mộng Kha nói chuyện nên bây giờ dỗ dành em?”
Lạc Thiên thật sự sắp bị cô nàng này ép đến phát điên, nghiến răng nhìn cô, anh cảm thấy nếu nói tiếp với cô dù chỉ một câu nữa thì anh sẽ thổ huyết mà chết, anh kéo cô vào lòng, nâng mặt cô lên, hôn mạnh môi cô.
Cô không chịu thua, đáp trả lại anh bằng cách cắn mạnh, đá đạp điên cuồng.
Anh nếm thấy vị máu tanh trong miệng, không giận mà cười. Đêm nay cô giống một con sử tử cái điên cuồng, đó mới là bản tính thật, không giống trước kia lúc nào cũng nhìn anh như một con thỏ nhỏ sợ hãi.
Anh nhìn cô chăm chú, mái tóc vốn được chải rất gọn gàng bị gió thổi rối bời, bộ lễ phục tinh tế bị xé toạc từ gấu váy đến phần đùi, gió thổi một cái là đôi chân thon dài của cô hiện ra, chân trần đứng trên mặt đất lạnh, nếu không phải do khóc lóc và nổi điên thì sao có thể chống lại thời tiết giá lạnh thế này.
Bất chấp cô hét lên phản đối, anh vẫn bế cô lên nhét vào trong xe, sau đó anh cũng chen vào, giữ chặt tay cô đưa lên cao, ấn cả người cô vào ghế sau xe, nhướng mày giận dữ: “Giang Văn Khê, em là heo à? Lúc nãy anh nói nhiều như thế, sao em vẫn không chịu hiểu?!”.
Cô sụt sịt không nhìn anh, cô không muốn bị lạnh nhạt, sự cô độc giống như linh hồn bị rút mất, chi còn lại một thể xác lạnh lẽo, cô nhất định không chịu được. Cô đã yêu anh đến không thể dứt ra được, yêu đến mức cả trái tim cũng đau nhói.
Anh thở dài một tiếng, buông lỏng đôi tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Cô từ từ ngước lên, nhìn thẳng anh.
Bỗng, cô đưa hai tay giữ lấy mặt anh, áp mạnh môi mình lên môi anh.
Anh hơi ngẩn ra, đầu tiên nếm thấy vị mặn trong miệng, nhưng rất nhanh, anh đáp lại cô nồng nhiệt, rồi chợt cảm thấy môi đau nhói mới nhận ra cô đang cắn anh, anh bị ép phải dứt ra. Hai người mặt đối mặt, chỉ cách nhau một phân, anh nhìn kỹ đôi mắt rưng rưng lệ của cô nhưng lại đầy ắp sự khiêu khích.
Đầu ngã dĩ mộc đào, báo chi dĩ quỳnh dao(2).
(2). Dịch nghĩa: Người tặng ta một cây đào, ta báo