pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

iệng, chị chỉ mới rời khỏi có nửa tiếng thôi, mà trong này đã trở nên thê thảm đến vậy, thực sự khó mà tín được sự phá hoại và sát thương của chủ nhân văn phòng này.
"Dù là ai thì cũng cút ra khỏi đây ngay cho tôi!", kẻ phá hoại đứng trước khung cửa sổ lớn, hai tay bám lấy lan can, gầm lên giận dữ.
Nghiêm Tố như không nghe thấy lời anh nói: "Tôi vừa đến công ty, nghe nói cậu đã mời Văn Khê \'đi\' rồi".
"Là chính cô ấy đòi đi! Còn nữa, sau này tôi không muốn nghe cái tên đó nữa! Mời ra ngoài cho!"
Lửa giận của Nghiêm Tố cũng bị anh nhen nhóm: "Cậu cứ từ từ nổi điên trong này đi, tôi mặc kệ! Còn nữa, văn phòng tự mà dọn dẹp lấy!".
"Rầm", Nghiêm Tố sập manh cửa lại.
Chị giận dữ ngồi xuống bàn làm việc, liếc nhìn chỗ ngồi bên phải vắng lặng, tiếc nuối thở dài. Chuyện năm ấy chị cũng biết, anh Thâm vì tên nhóc xấu xa này mà phí bao sức lực, nhưng vận mệnh hình như cứ thích đùa cợt cậu ta, người có dính líu đến vụ án ấy không chết thì cũng mất tích. Chị không phải người nhiều chuyện, không bao giờ nghĩ rằng cô bé ấy lại là cháu gái của Giang Vĩnh Minh.
Đúng là một mối nghiệt duyên.






Bụi trần buông phủ cả kiếp này
Cảm giác mãnh liệt khó tả khi mất đi lại có được lấp đầy cả trái tim cô, đầy đến nỗi không thể thêm vào, hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi, rịn ra từ đôi mắt nhắm nghiền.
Giang Văn Khê không biết rốt cuộc đã là đêm thứ mấy cô giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mộng, cô lại bắt đầu thấy ác mộng. Trong mơ, cô thấy cậu tra chiếc còng lạnh lẽo vào tay Lạc Thiên, anh bị dẫn ra khỏi phòng xử án, nhốt ở trong tù, anh không ngừng gào thét mình bị oan nhưng không ai đáp lại, quản ngục và các phạm nhân khác đều cười giễu anh là kẻ ngốc. Cô nhìn thấy mái tóc khó khăn lắm mới trở lại màu đen của anh, trong tích tắc lai trở nên trắng xóa...
Cô run rẩy toàn thân, bước xuống, rót một ly nước, ngửa cổ uống cạn.
Rời khỏi Giang Hàng mấy hôm rồi, mỗi ngày ngoài việc nghiên cứu tư liệu, chứng cứ vụ án ra thì cô chỉ có ngủ, gần như không biết làm việc gì khác.
“Những tài liệu này anh đã xem kỹ, không có vấn đề gì. Nếu thực đúng như anh ta nói, thế thì em có từng nghĩ đến hậu quả khi chúng ta làm thế này không?”, Cố Đình Hòa nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.
Ý của anh là bí mật không thể nói ra ẩn giấu đằng sau vụ án này, sẽ liên quan đến những nhân vật nào, hậu quả khi làm thế này, họ có thể chịu đựng nổi hay không.
“Vâng, em cũng từng nghĩ đến. Nếu toàn bộ những gì A Thiên nói đều là sự thực, thế thì khả năng duy nhất là anh ấy bị người ta đem ra làm vật thế thân.”
Đó là một âm mưu, bọn họ có thể làm kín kẽ không một chút sơ hở như thế, thế lực đằng sau chắc chắn không đơn giản, nếu không sẽ không có chuyện anh đã dùng mọi kế sách, cả trong sáng lẫn “trong tối” mà vẫn không tìm ra được gì.
“Đúng thế. Từ những tài liệu này, có thể thấy anh ta thực sự có tội, nếu giả thiết rằng anh ta không có tội, khả năng duy nhất mà anh có thể nghĩ đến là những chứng cứ này có vấn đề.”
“Ý anh là đã có người nhúng tay vào?” Cô nhìn xấp giấy tờ dày cộp trong tay, nếu thật sự có người nhúng tay vào, thì phải mua chuộc bao nhiêu người mới làm được? Cô ngước lên, “Làm được đến mức này, hiện trường điều tra, giấy chứng nhận pháp y, lời khai của nhân chứng, mọi thứ này... Thế thì người đầu tiên có vấn đề là cậu của em”. Thật khó mà tin được.
Cố Đình Hòa cau mày: “Em đừng nghĩ vậy, nhân cách của Cảnh sát trưởng Giang em hiểu rõ hơn ai hết, liệu ông có làm những chuyện này không?”.
Cô lắc đầu: “Cậu em chắc chắn không làm thế. Em định xem kỹ lại những đồ đạc cậu để lại, đặc biệt là nghiên cứu thật kỹ đống giấy tờ ghi chép công việc, không chừng sẽ có phát hiện gì”.
“Nếu theo suy đoán của em, Cảnh sát trưởng Giang năm ấy rất xem trọng vụ án này, chắc ông phải để lại đầu mối gì mới đúng.”
Cô thở dài: “Hai hôm trước em có tìm qua những thứ cậu để lại, đều không có. Hay anh đến giúp em xem thử”.
“Ừ.”
Cố Đình Hòa theo cô vào phòng đọc sách, hai người ngồi xuống trong căn phòng rộng, lật giở từng món đồ ra xem. Không biết bao lâu sau, hai người thất vọng nhìn nhau thở dài, không có thu hoạch gì.
Cố Đình Hòa vừa giúp dọn dẹp, vừa nói: “Văn Khê, em nghĩ kỹ lại xem, năm đó cậu em có nói gì với em không, hoặc có ám hiệu gì đó không?”.
Cô nhíu mày, sau đó lắc đầu: “Không. Cho dù có thì cũng quá lâu rồi, em thực sự không nhớ nổi”.
“Vậy dự định tiếp theo, em đã nghĩ ra chưa?”
“... Có.” Cô định đi tìm người bị hại, và cả những nhân chứng có mặt năm đó, nhưng nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu.
Cố Đình Hòa nhìn cô: “Phép năm ngoái anh chưa nghỉ ngày nào, lại thêm năm nay nữa, cũng được nhiều ngày. Ngày mai chúng ta đến đó, mấy hôm trước anh đã tìm đến trưởng thôn của cái thôn đó, tuy vì mở đường mà dọn đi nhưng cũng may nhà ông ta vẫn ở gần thôn cũ. Ông ta đưa cho anh một bản đầy đủ tên họ và địa chỉ hiện tại của những người trong thôn, tuy không hoàn chỉnh lắm nhưng không biết chừng có thu hoạch gì bất ngờ