Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1747 lượt.

ó sẽ bị nhốt vào bệnh viện tâm thần. Năm đó lời nguyền của anh đã ứng nghiệm. Mười năm rồi, chuyện này đeo bám em mười năm, giống như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua."
"Vậy anh nên chúc mừng mình có bản lĩnh nói một câu mà thành, hay nên nói rằng nhà họ Giang đáng kiếp, báo ứng đáng phải nhận?", anh hừ lanh lẽo một tiếng, quay sang nhìn cô.
Cô cười khổ: "A Thiên, có lẽ đó là một nhầm lẫn, em tin anh bị oan, nhưng em cũng tin nhân cách của cậu em, vì em nhớ sau chuyện của anh, cậu không vui cả một thời gian dài, thậm chí rất lâu cũng không đến Cục làm việc".
"Đủ rồi!" Anh dập tắt điếu thuốc, đôi mắt nhen nhóm ngọn lửa, "Nếu em muốn nói với anh về ông cậu Giang Vĩnh Minh của em anh dũng thế nào thì không cần. Trong bốn năm ở tù, anh đã nghe quá nhiều quá nhiều rồi".
"A Thiên, em muốn giúp anh lật lại vụ án, chứng minh anh trong sạch, chứng minh cậu của em không như anh nói."
"Lật lại vụ án?" Anh cười phá lên, cơ thể run rẩy vì cười, đôi mắt đẹp nhìn cô chằm chằm, nhưng ánh mắt không chút nét cười, "Em giúp anh? Anh đã tốn bao nhiêu công sức, dùng mọi thủ đoạn mà vẫn không có kết quả. Em dựa vào đâu mà nói giúp anh lật án? Chỉ dựa vào bộ sưu tập truyện thám tử đầy trong tủ sách nhà em, và một câu em giúp anh, thì có thể điều tra ra mười năm trước là ai làm à?! Giang Văn Khê, là em quá ngây thơ, hay là anh ngu ngốc?!".
Cô nắm chặt vạt áo anh, cuống lên: "Không phải thế! A Thiên, anh nghe em nói, sau khi anh xảy ra chuyện, nhớ lại sự kỳ quặc của cậu em thực sự là có chuyện gì đó. Hãy tin em, em cảm thấy cậu em nhất định là đang điều tra vụ án của anh, nếu không phải về sau ông ấy qua đời trong lúc thi hành nhiệm vụ, anh chắc chắn đã được giải oan rồi...".
"Đủ rồi! Giang Văn Khê!" Anh không chịu nổi khi cô nhắc đến Giang Vĩnh Minh, nếu giữa họ chỉ có nói về Giang Vĩnh Minh thì anh thà kết thúc cuộc trò chuyện này, "Xin em xuống đi, anh muốn yên tĩnh một mình!".
"Em..."
"Xuống xe!", anh gần như gầm lên.
Cô cụp mắt xuống, nước mắt lưng tròng, cắn môi, cuối cùng chạm tay lên cửa, xuống xe.
Khi cửa xe vừa đóng lại, chiếc xe như một cơn gió, lao ra khỏi bãi đậu xe.
Nỗi đau khôn tả trong lòng khiến cô không còn kiềm chế nổi nữa, nước mắt như chuỗi hạt trân châu đứt dây, rơi xuống tí tách.
Tại sao anh không chịu tin cô? Cậu của cô nhất định đã làm gì đó cho anh, nếu không cậu đã không mất tích mấy ngày kỳ lạ như thế, tình cảm của thím với cậu trước đây rất tốt, tại sao sau vụ án đó lại bỗng nhiên đưa em họ rời khỏi đây, đến nước Mỹ...
Cô vòng tay ôm người, quỳ xuống, trong bãi đậu xe mênh mông vắng ngắt, chi còn tiếng nấc nghẹn của cô.
"Cô Giang, cô không sao chứ?", nhân viên bảo vệ đang đi tuần ngang qua.
Cô vội vàng lau nước mắt, khẽ nói: "Vâng, tôi không sao". Cô từ từ đứng dậy, chân đã tê dại, suýt nữa thì không đứng nổi.
"Cô Giang, cô chắc chắn là không sao chứ?", nhân viên bảo vệ lại hỏi.
Cô lắc đầu: "Cảm ơn, tôi thật sự không sao". Đi những bước nặng nề giống một con rối bằng gỗ cứng đờ, cô từ từ tiến đến thang máy.
Cô đưa tay bấm nút, vừa định vào thang máy thì lúc này, tiếng chuông di động quen thuộc vang lên, ba chữ "Cố Đình Hoà" hiện lên rất rõ ràng, cô vội vàng nghe máy: "Đình Hoà, có phải anh đã lấy được hồ sơ vụ án?".
"ừ", trong điện thoại, giọng cố Đình Hoà rất trầm, "Tối nay em có tiện không?".
"Tiện. Hay anh đến nhà em đi, có gì nói cũng tiện hơn bên ngoài". Cô lau nước mắt còn đọng ở khoé mắt, cười vui vẻ. Lấy được hồ sơ thì cô có thể tìm hiểu tường tận hơn sự tình lúc đó.
"ừ, lát nữa gặp."
Về đến nhà, cô vào phòng ngủ thứ hai đã lâu rồi không bước chân đến, nơi ấy cô luôn giữ lại những vật dụng liên quan đến bố mẹ và cậu, vì sợ nhìn thấy chúng lại khơi dậy tâm trạng cô độc bi thương, nên cô đã mang chúng vào đó và khoá lại.
Theo suy đoán của cô thì năm ấy, cậu cô nếu đi điều tra lai vu án đó thì nhất đinh sẽ để lại chứng cứ hoặc đầu mối quan trọng nào đó. Nhưng cô lật xem giấy tờ làm việc của cậu, và cả những đồ đạc tạp nham cậu để lại thì không có phát hiện gì đặc biệt.
Đang lúc cô vò đầu suy nghĩ thì chuông cửa reo vang.
Là Cố Đình Hoà.
"Ăn tối chưa anh?", cô rót một ly trà cho cố Đình Hoà.
Cố Đình Hoà nhìn xung quanh, cứ nghĩ sẽ gặp ai đó nhưng thấy trong nhà chi có mình cô thì bất giác cảm thấy như được an ủi, cười khẽ: "Anh ăn rồi".
Đón lấy tủi hồ sơ trong tay cố Đình Hoà, cô vội mở ra, lời trần thuật của người bị hại, lời khai và biện giải của bị cáo, lời làm chứng của các nhân chứng, ghi chép tại hiện trường, giấy giám định pháp y... mọi thứ cô cần đều nằm hết bên trong.
Cô xúc động nói với anh: "Thật không biết phải cảm ơn anh thế nào nữa".
Cố Đình Hoà nhìn cô vẻ nghĩ ngợi, hỏi cô: "Em thật sự đinh giúp anh ta lật lại vụ án này?".
"Vâng", cô lật giở từng trang, khựng lại rồi ngẳng đầu lên, "Bây giờ không đơn giản là một vụ án hiếp dâm nữa, mà cũng liên quan đến danh dự của cậu em".
"Danh dự của Cảnh sát trưởng Giang?", cố Đình Hoà sửng sốt.
"Vâng", cô muốn cười, kể lại đầu đuôi mọi việc.
Cố Đìn