Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
.
“Cái này để tôi cầm.” Anh giật lấy hộp điều khiển game từ tay cô, vòng qua cô rồi trèo lên mấy bậc thang, “Đến rồi, mấy lẻ mấy?”.
Cô vừa định nói nhà số 501 thì cửa nhà 502 mở ra.
Ánh đèn trong nhà đột ngột tỏa ra, chiếu sáng hành lang tối tăm. Một bà thím khoảng năm, sáu mươi tuổi từ trong thò đầu ra, nhìn nhìn Lạc Thiên, ánh mắt sắc bén như tia X quét qua cuối cùng dừng lại ở mái tóc bạch kim của anh, nhướng mày tỏ vẻ đề phòng, khi nhìn thấy Giang Văn Khê vừa lên đến thì hỏi: “Tiểu Khê à, lúc nãy là cháu hét lên đấy à? Có chuyện gì sao?”.
Xem kìa, cô nói không sai chứ, hai chú thím ở nhà đối diện còn tận tình trách nhiệm hơn cả bảo vệ của công ty bất động sản nữa, nên chỉ cần vào tòa nhà này thì cô không thể nào xảy ra chuyện được.
Cô vội giải thích: “Thím ơi, cháu không sao, lúc nãy trượt chân thôi ạ”.
“Ồ, không sao là được rồi.” Ánh mắt thím Vương lại quay sang Lạc Thiên cao to đẹp trai, sau đó hỏi cô, “Đưa bạn trai về đấy à?”.
“Hả?” Mặt cô nóng bừng, vội vàng khoát tay lia lịa với thím Vương, “Anh ấy… anh ấy không phải bạn trai cháu, mà là sếp của cháu”.
Lạc Thiên nhìn cô với vẻ cực kỳ không vui, hình như cô rất sợ người khác hiểu lầm anh là bạn trai cô, anh là bạn trai cô lại khiến cô mất mặt thế sao? Hay là anh chàng cảnh sát kia làm bạn trai thì cô mở mày mở mặt hơn?
“Ồ?” Thím Vương lại nhướng mày, chẳng lẽ là bà đã già rồi? Bây giờ không thịnh hành nói là “bạn trai”, mà chuyển thành “sếp”?
“Chúc thím ngủ ngon.”
“Ừ, ngủ ngon, không quấy rầy hai đứa nữa.” Thím Vương rất phóng khoáng đóng cửa lại.
Trong hành lang lại tối mịt.
Giang Văn Khê mò ra chìa khóa, nhanh chóng mở cửa, bật đèn, tìm trong tủ giày một đôi dép lê kiểu nam đưa cho Lạc Thiên.
Bước vào nhà Giang Văn Khê, sạch sẽ thoải mái là cảm giác đầu tiên của Lạc Thiên.
Hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, một phòng vệ sinh, nội thất đơn giản đến không thể đơn giản hơn, không giống nơi ở của một cô gái lắm.
Giang Văn Khê rót một ly nước nóng đưa cho Lạc Thiên, có vẻ ngại ngùng: “Không có trà, chỉ có nước lọc”.
“Không sao”, Lạc Thiên ngồi xuống sofa trong phòng khách.
Cô túm tóc: “Tổng giám đốc Lạc, hay là anh giúp tôi cài đặt game trước, tôi đi nấu cơm, lát nữa là xong”.
“Cũng được”, anh đứng lên, đi theo cô vào phòng ngủ.
Điều khiến anh kinh ngạc là, trong phòng ngủ không có những đồ chơi gấu bông màu hồng mà con gái thường thích, ngoài giường ngủ đơn ra, một cái tủ áo, một bàn làm việc, còn lại toàn là sách, tủ sách gần như phủ kín tường. Càng khiến anh sửng sốt hơn là những quyển sách này đa số đều liên quan đến các vụ án, Phương pháp điều tra những vụ án hình sự, Sherlock Holmes toàn tập, Tìm hiểu tâm lý của những kẻ sát nhân kỳ dị…
Anh cau mày, ngọn cỏ này sao lại thích xem những thứ như vậy, điều đó làm anh nhớ đến mấy lần bất thường của cô.
“Xin lỗi, làm anh phải cười rồi. Phòng này của tôi không hề giống phòng con gái phải không.”
“Đúng vậy.”
Cô cười khẽ, đưa bốn đĩa CD tối đó mua cho anh, ngượng ngập nói: “Đây là đĩa cài đặt tôi mua, nhưng là bản lậu”.
Anh nhíu mày, nhìn bốn chiếc đĩa có ghi lần lượt những chữ cái tiếng Anh “A”, “J”, “R”, “E”, hỏi: “Sao lại có bốn đĩa?”.
“Ưm? Ờ, là do anh chàng bán đĩa nói là bốn quốc gia đều có, nên tôi mua hết.” Cô bĩu môi, đương nhiên cô chỉ muốn mua một chiếc đĩa là đủ rồi.
“Bốn quốc gia?”, anh nhướng mày, tỏ ra hoài nghi bốn chiếc đĩa này.
SNK lập ra Quyền Hoàng biến thành bốn quốc gia từ bao giờ? Cho dù là bản nhiều ngôn ngữ thì trong nước chỉ cần một loại là được rồi.
Cô cười nói: “Tôi đi vo gạo nấu cơm”, nói xong cô ra khỏi phòng.
Anh nhìn bốn chiếc đĩa trong tay một lúc, lờ mờ cảm thấy kỳ lạ, có lẽ là anh đa nghi.
Mở ổ đĩa, anh đặt một trong bốn CD vào trong.
Máy tính của cô rất cũ kỹ lạc hậu, tốc độ cực kỳ chậm.
Đôi mắt đẹp như ánh sao của anh chăm chú nhìn màn hình máy tính, lặng lẽ đợi bảng cài đặt xuất hiện.
Hơn ba mươi giây trôi qua, cài đặt vẫn chưa xuất hiện, đèn hiển thị của máy tính vẫn nhấp nháy không ngừng. Anh tưởng ổ đĩa có vấn đề, đang định bấm cho chạy ra thì lúc này trên màn hình hiện ra phần mềm phát video WMP của windows.
Trong tích tắc, trên màn hình hiện ra cảnh “xôi thịt” lờ mờ, khung hình rung lên dữ dội.
“Đĩa có thể dùng được không ạ?” Giang Văn Khê nhân thời gian luộc đậu xanh, chạy vào xem tiến triển ra sao, ai ngờ khi cô nhìn rõ cảnh trên màn hình thì hét lên, run lẩy bẩy chỉ vào, quát: “Anh đang xem thứ gì thế hả?”.
Trên màn hình, một đôi nam nữ ngoại quốc trần trụi đang ra sức thực hiện “hoạt động mạnh”. Loa liên tục phát ra giọng nữ hét lên phấn khích: “Fuck! Fuck me! Fuck me!”.
“Tôi nhờ anh giúp tôi chơi game, sao anh có thể dùng máy của tôi xem thứ này?! Tôi không cần anh dạy nữa, anh rời khỏi nhà tôi ngay!” Cô gầm lên giận dữ, lao đến với tốc độ nhanh nhất, bấm ổ đĩa chạy ra, khi nhìn rõ trên đó có ghi chữ “A”, cô bỗng sững người.
Sao lại là đĩa cô mua?!
Lạc Thiên mím chặt môi, nhìn chằm chằm gương mặt đỏ bừng vì giận dữ đó, anh hơi n