Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
heo mắt, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm.
“Sao lại thế này?!”, cô không tin nổi, gương mặt đỏ ửng.
Lạc Thiên không nói gì, không do dự rút ra đĩa CD có ghi chữ “J” nhét vào ổ đĩa, bấm chuột.
Cô căng thẳng đan tay vào nhau, đợi khoảng mười mấy giây, trên màn hình lại nhảy ra cảnh tương tự, vẫn là ba cơ thể trần trụi, chỉ có điều hai nam một nữ lần này là gương mặt phương Đông, loa phát ra giọng nữ phấn khích la hét: “Yamete! I ku~”.
Giây tiếp theo, tay cô nhanh chóng bấm vào nút ổ đĩa, run tay lấy đĩa ra, nắm chặt hai chiếc đĩa trong tay, lẩm bẩm: “Sao lại thế này? Sao lại thế này…”.
Gương mặt cứng như gỗ của Lạc Thiên không nhìn ra cảm xúc gì, lấy chiếc đĩa thứ ba trên bàn, định đặt vào trong ổ đĩa, tay trái bỗng bị bàn tay của cô giữ lấy.
“Đừng bật nữa!” Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến khiến cô kinh ngạc mở to mắt, vừa ngước lên đã nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm của anh, căng thẳng rút vội tay lại, lắp bắp, “Tôi… tôi không biết sao lại biến thành loại đĩa này. Lúc tôi mua, rõ ràng tôi nói với anh ta là mua đĩa Quyền Hoàng, hơn nữa anh ta cũng nói đây là đĩa Quyền Hoàng, nhưng…”, cô đang nói bỗng ngừng lại, lảm nhảm, “Quyền Hoàng… toàn vàng… quốc gia nào cũng có… có nam có nữ… ba người cùng…”.
Một giọt mồ hôi rịn ra trong tim cô, thì ra “quyền hoàng” của anh chàng bán đĩa là “toàn vàng”. Chẳng trách trên đĩa ghi chú “A”, “J”, “R”, “E” bốn quốc gia, thì ra là chỉ đĩa phim sex của bốn nước này, chẳng trách có nam có nữ, chẳng trách ba người cùng lên…
Trời ơi! Sao cô có thể nhầm lẫn như thế, mua nhầm đĩa game thành đĩa phim sex.
Cô quay lại, căng thẳng nhìn Lạc Thiên ngồi trước mặt, gần như không nhìn rõ màu mắt anh, gương mặt cứng đờ trước đó lại đang ửng đỏ, hàng lông mày cau lại.
Theo kinh nghiệm trước đây, cô biết đó là điềm báo anh sắp nổi giận, cô vội cầm bốn đĩa CD lên, ấp úng nói: “Xin… xin lỗi, tôi thật sự không biết là loại đĩa này”.
Cô lấy một trong bốn chiếc, không ngần ngại bẻ mạnh nó, chỉ nghe “rắc” một tiếng, chiếc đĩa gãy làm đôi. Cô đỏ bừng mặt, lại cầm đĩa thứ hai lên, hai tay run rẩy lại ra sức.
Theo âm thanh gãy vụn của đĩa, mảnh đĩa sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay cô, máu tươi chảy ra, chảy dài theo lòng bàn tay, theo kẽ ngón tay rơi xuống đất.
“A…”, cô không kìm được hít một hơi.
“Cô làm gì thế hả?! Mua nhầm đĩa thì đã mua rồi, tưởng mình là máy nghiền kim cương vô địch hay sao?!” Anh đứng bật dậy, chụp lấy tay phải của cô, rút ra một đống khăn giấy từ hộp giấy bên cạnh, cẩn thận áp lên vết thương, một lúc sau máu liền thấm ra.
Anh giận dữ ném khăn giấy đi, trừng mắt nhìn cô: “Trong nhà có băng cá nhân không?”.
Cô thấy vẻ giận dữ của anh thì chỉ biết run giọng đáp: “… Có, trong… ngăn tủ thứ hai ngoài phòng khách”.
Không nói không rằng, anh lôi cô ra khỏi phòng ngủ, nhét cô vào phòng vệ sinh, ra lệnh cho cô dùng nước lạnh rửa sạch vết thương, rồi lục tìm bông gòn, thuốc sát trùng và băng cá nhân trong ngăn tủ.
Lát sau, lòng bàn tay phải của cô đã dính một miếng băng, máu ngừng chảy, nhưng chỉ cần cử động hơi mạnh là cơn đau nhói lại xuất hiện. Cô ngước lên, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm kia, nơi đó lóe lên tia giận dữ, nhưng cũng có một sự quan tâm mà cô không dám chắc chắn.
Cô cắn môi, lời cảm kích không biết phải nói thế nào.
“Xin cô sau này làm gì cũng dùng não suy nghĩ một chút”, anh lạnh lùng nhìn cô rồi đứng lên.
Cô tưởng anh giận dữ bỏ đi, vội đứng lên, luống cuống: “Cái đó… anh phải đi sao? Có phải anh giận tôi không? Tôi không cố ý mua nhầm đĩa mà”. Thực ra cô muốn hỏi là, có phải hôm nay không thể học chơi game được không.
Quay lại, anh nhìn chằm chằm cô đang cắn đôi môi hồng, vẻ mặt tủi thân, bỗng có một cảm giác lạ kỳ khó nói, dần dần ánh mắt trở nên dịu dàng, nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo: “Bữa cơm cô nợ tôi vẫn chưa ăn”.
Anh ra khỏi phòng khách, đứng ngoài ban công, châm một điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu, tiện tay mở cửa sổ ban công, một cơn gió lạnh luồn vào khiến anh bỗng tỉnh táo hẳn.
Anh làm sao thế này? Tại sao lại bực bội như vậy? Anh bỗng thấy mình như có bệnh, luôn miệng nói không hứng thú với ngọn cỏ ấy, nhưng hôm nay khi cô nhờ anh dạy chơi game, anh lại có phần mừng rỡ. Khi lòng bàn tay cô chảy máu lại cảm thấy xót thương. Đặc biệt là lúc nãy, hai cảnh nóng bỏng trẻ em không được xem đó khiến tim anh đập như điên, đến tận bây giờ mà nơi lồng ngực vẫn còn nhảy cuồng loạn.
Rốt cuộc anh làm sao? Anh tuyệt đối không phải người dễ rối loạn vì ngoại cảnh tác động.
Rít mạnh một hơi thuốc, thở ra, anh như muốn phả ra hết mọi sự hỗn loạn trong lòng.
Cô không hiểu nổi anh, đành đứng lên theo, ra ban công.
Thấy anh hai tay đặt trên bệ cửa sổ, cô bước đến đứng sau lưng anh, nghe thấy anh khẽ thở dài.
Cô cắn môi, lòng rất hổ thẹn, rõ ràng cô mua nhầm đĩa mà lại quát tháo anh, đổi lại là người khác thì đã bỏ đi rồi. Huống hồ anh còn là cấp trên của cô, bị cấp dưới hiểu lầm như vậy thì quá mất mặt.
Đều tại cái tên bán đĩa lậu chết tiệt kia.
Cô lại tiến lên một bước, hai tay đan chéo nh