Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
u nhập qua, nhưng lặp đi lặp lại mãi mà cô vẫn thấy không hài lòng, cuối cùng nhập vào hai chữ “Lạc Thiên”.
Nhìn hai chữ đó, cô lại ngẩn ngơ, lảm nhảm: “Đúng là quan hệ bạn trai bạn gái thật sao?”.
Đêm dài đằng đẵng, từ sau khi bố mẹ và cậu qua đời, rất lâu rồi nhưng lại là lần đầu Giang Văn Khê mất ngủ.
Người yêu giống như cơm trắng
Người yêu, thực ra chính là cơm trắng hoặc bánh bao mà cả đời anh cũng không xa rời được, vị của nó tuy nhạt, nhưng dinh dưỡng nó cung cấp lại là sự chống đỡ cho cả cuộc đời anh.
Hôm sau, tám giờ sáng, Lạc Thiên lái xe đến nhà Giang Văn Khê sớm vài phút, nhưng đợi mãi, qua tám giờ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Anh thầm rủa một tiếng trong bụng, vốn định lao lên tầng năm nhưng nghĩ lại có khi ngọn cỏ ấy đã tự đi trước rồi, anh tức giận lấy điện thoại ra, gọi cho Giang Văn Khê.
Di động đổ chuông mãi mới nghe thấy giọng nói yếu ớt mệt mỏi đó: “A lô?”.
Mấy giây sau vẫn không thấy anh khởi động xe, cô quay sang nhìn, ai ngờ cánh tay trái của anh đang đưa qua trước ngực cô, dần dần ngước nhìn lên, gương mặt đẹp trai của anh chỉ cách cô mấy phân, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô, cô căng thẳng nhích về bên phải, run giọng kêu lên: “Anh… anh anh định làm gì thế?!”.
Mới sáng sớm, chắc anh không nghĩ gì bậy bạ chứ, ở đây là nơi người qua người lại tấp nập mà.
Anh nhìn cô không tỏ chút cảm xúc nào, chỉ nghe “cách” một tiếng, dây an toàn của cô đã cài chặt, sau đó anh ngồi thẳng lên.
“Xoẹt”, mặt cô như con tôm luộc, thì ra người mới sáng sớm “suy nghĩ bậy bạ” chính là cô…
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, khóe môi mím chặt của anh nhướn lên thành một nụ cười tủm tỉm.
Cô đỏ mặt đan tay vào nhau, ngượng ngùng quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Lúc nãy anh gần cô quá, tim cô đến giờ vẫn đập loạn lên, nếu không phải là có dây an toàn cài trước ngực, cô e rằng tim cô đã nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Trước kia lời nói ngô nghê của cô đã khiến anh cười, lần nào cô cũng xấu mặt trước anh, bây giờ dù mặt đất đầy lỗ thì cô cũng chui không hết.
Cô không kìm được quay sang, lén lút quan sát Lạc Thiên đang chăm chú lái xe, nhưng lại bất cẩn bắt lấy nụ cười ma quỷ trên môi anh.
Đành phải đồng ý với quan điểm của đám phụ nữ mê trai trong công ty, rằng anh thật sự rất đẹp trai.
Bình thường ít nói ít cười, nhưng khi anh cười lại đặc biệt dịu dàng, và có cả một cảm giác an toàn khó tả.
Chiếc xe rẽ một đoạn rồi dừng trước cửa quán ăn tên “Đậu tương Vĩnh Hòa”.
Xuống xe, Giang Văn Khê theo Lạc Thiên vào trong quán, đến khi nhìn thấy hai phần điểm tâm bày trên bàn, cô mới không nhịn được, hỏi: “Tổng giám đốc Lạc…”.
“Tổng giám đốc Lạc?”, Lạc Thiên nhướng mày, giọng nói có vẻ rất bất mãn.
“A?” Bây giờ gọi tên anh thì liệu có quá sến không, cô thật sự không gọi được. Nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm của ai kia, lúng túng mãi, cuối cùng cô cũng sửa được, “Lạc… Lạc Thiên, ăn sáng xong ở đây rồi đến công ty thì sẽ trễ mất…”. Thực ra có thể vừa đi vừa ăn, hoặc đến công ty ăn cũng được mà.
“Tôi biết.” Anh hớp một ngụm nước đậu, “Nếu em lo muộn bị trừ lương, thì đó là tất nhiên, vì hôm nay tôi không gọi điện đánh thức em dậy thì em chắc chắn cũng sẽ đến muộn”.
Cô tỏ vẻ sững sờ nhìn người đàn ông đang bình thản ăn sáng, tại sao trong lòng cô nghĩ cái gì, anh cũng đều đoán ra? Lẽ nào trên mặt cô ghi rõ “Chúng ta đừng ăn sáng nữa, đi mau thôi, đến muộn sẽ bị trừ lương” chăng?
Ăn sáng xong, chiếc xe chạy thẳng đến bãi đỗ xe của tập đoàn Giang Hàng.
Chiếc xe vừa dừng, Giang Văn Khê chẳng chào hỏi câu nào mà vội vội vàng vàng nhảy xuống, chạy như bay đến thang máy, bỏ lại Lạc Thiên một mình ở bãi đỗ xe.
Cả buổi sáng, Giang Văn Khê đã lén lút nhìn văn phòng bên trong không biết bao nhiêu lần, đã sắp dùng bữa trưa rồi mà vẫn không thấy bóng anh đâu. Buổi sáng chuồn đi trước, bỏ lại anh một mình, đó là chuyện bất đắc dĩ, cô không muốn bị đám đồng nghiệp nhìn thấy mình ngồi trên xe anh đến công ty.
Cô vốn định tìm cơ hội giải thích, nhưng đợi cả buổi sáng vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, di động cầm trong tay lật đi lật lại, cuối cùng vẫn do dự không quyết, không biết có nên nhắn tin giải thích không.
“Tâm thần bất định, đang đợi điện thoại bạn trai à?”, Nghiêm Tố cầm ly nước đùa.
“Đương… đương nhiên không phải ạ”, cô vội càng cất điện thoại, mở một tập văn kiện, giả vờ chăm chú làm việc.
“Đúng rồi, chuyện em học chơi game với Tổng giám đốc Lạc ra sao rồi?”
“Loạt soạt” mấy tiếng, mấy tập văn kiện liên tục rơi xuống đất.
“Chưa… chưa học được”, cô lắp bắp.
“Chưa học được?” Nghiêm Tố ngồi xuống ghế, liếc nhìn văn phòng bên trong, tỏ ra nghi hoặc, tên nhóc này sao ra tay chậm thế? Không giống tác phong của cậu ta. Nghiêm Tố cười nhẹ: “Ừ, vậy em cố lên nhé, hy vọng lần này văn phòng tổng giám đốc của chúng ta có thể thoát xác, chị cũng không cần đóng tiền phạt nữa”.
“Mong là thế ạ…”, vì sự thực không phải chỉ đơn giản là học chơi game.
Cô thấp tha thấp thỏm làm vi