Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
i à?”.
“Không phải, buổi trưa anh ấy uống nhiều nên tối chỉ muốn ăn gì đó thanh đạm.” Nhắc đến cháo, cả đời này cô chưa từng ăn món cháo nào đắt như thế, một bữa này cũng đủ cho cô ăn cháo mấy tháng liền.
Về sau anh hỏi cô vì sao buổi sáng vừa xuống xe là chạy biến mất, cô giải thích nguyên nhân, anh cũng chẳng nói gì, sau đó nói là nhận được cuộc điện thoại gấp, phải đến chỗ resort nghỉ mát, mãi đến tối mới quay lại.
Lý Nghiên cười lạnh mấy tiếng, chen đến ngồi sát cô: “Khai thật đi, hơn một tuần tớ đi công tác, sao cậu lại bị bắt cóc mất rồi?”.
“Cái gì mà bắt cóc mất…”, cô bĩu môi, kể lại chuyện cô mua nhầm đĩa “Quyền Hoàng” cho bạn nghe.
Lý Nghiên vừa nghe vừa đấm gối thùm thụp, cuối cùng cười đến nằm lăn ra sofa, hỏi thẳng cô có phải bị “ăn” mất rồi không.
Cô thật sự không chịu nổi chức năng hoang tưởng của đầu óc Lý Nghiên, lấy gối đầu đập bạn mấy cái liền.
Lý Nghiên không phản bác, bật dậy khỏi sofa, cười rồi véo cằm Giang Văn Khê vẻ xấu xa: “Non xanh nước biếc thật đáng yêu, cô nàng xinh đẹp ai cũng yêu, vì thế hệ sau của Tổ quốc, chúng ta bắt buộc nói lời yêu”.
“Vớ vẩn.”
Lý Nghiên không đùa bỡn nữa, nhìn cô với vẻ nghiêm túc và vô cùng trịnh trọng, nói: “Cậu có biết không? Tối nay Tiểu Cố uống rất nhiều, tớ và Hùng không ngăn được”.
Cô tỏ ra buồn bã, không biết phải nói gì.
“Hiện giờ cậu quyết định từ bỏ Tiểu Cố, ở bên anh tóc bạc à?”, Lý Nghiên lại hỏi.
Cô lại trầm tư.
“Nói gì đi chứ”, Lý Nghiên cuống lên.
“Tớ không biết…”, cô thở dài, gác cằm lên gối, thẫn thờ.
Có lẽ không có nụ hôn thứ hai kia, có lẽ không có bữa cháo tối nay thì cô chỉ cảm thấy ông trời đang đùa cợt cô chứ không phải chuyện gì to tát cả. Tuy cô vẫn luôn cho rằng cô đang yêu sếp của mình, nhưng tối nay anh đã vô tình hữu ý tỏ rõ cho cô biết, nếu cô dám bắt cá hai tay thì sẽ biết tay anh.
Bắt cá hai tay? Dù là yêu ai, có cho cô mười lá gan, cô cũng không dám làm chuyện đó.
“Tính cách này của cậu đúng là có thể làm người ta phát bệnh đấy.”
Cô ngồi thẳng lên: “Bấy lâu nay tớ xem Cố Đình Hòa là… là… tri kỷ, ừ, chính xác là tri kỷ, hoặc cũng thích một chút. Thực ra tớ cũng không biết thích thật sự hoặc yêu là cảm giác gì, chỉ thấy ở cạnh anh ấy rất thoải mái, rất tự nhiên”.
“Còn sếp của cậu?”
Nhắc đến Lạc Thiên, cô cau mày, có vẻ lúng túng, nhưng vẫn quyết định nói ra cảm giác của mình: “Anh ấy… haizzz, chính vì anh ấy mà tớ mới không biết. Đối diện với anh ấy, tớ luôn muốn trốn tránh, nhưng anh ấy không cho tớ trốn, ngang ngược, cố chấp, vô lý…”. Tối nay hiếm khi thấy anh dịu dàng như vậy, cởi áo vest khoác cho cô, làm ấm tay cô, nhưng sau đó lại hung dữ kể tội cô, khiến cô muốn chìm đắm trong không khí dịu dàng đó thêm một chút cũng không được, “Thực ra chuyện yêu đương nơi công sở tớ vốn không dám nghĩ đến, không chỉ vì thân phận mình, cậu cũng thấy hai người phụ nữ cạnh anh ấy xuất sắc đến nhường nào rồi, huống hồ còn có rất nhiều cô ABCDE nữa. Từ nhỏ tớ đã không tin truyện cổ tích về công chúa Bạch Tuyết và Lọ Lem sẽ xảy ra với mình…”.
“Cậu sợ anh ấy chỉ nhất thời có hứng, chơi đùa thôi phải không?”
“…”, cô cụp mắt xuống, im lặng.
Lý Nghiên đại khái hiểu được ý của cô, cũng hiểu cảm giác của cô, nhưng vẫn phải chọn một trong hai. Tối nay thấy Tiểu Cố như vậy, đúng là tội lỗi.
Lý Nghiên nói: “Tuy tớ rất phóng khoáng, nhiều khi hơi điên điên, nhưng về mặt tình cảm thì luôn là người truyền thống. Tình cảm ấy mà, không phải đồ vật, không phải là nước hoa cậu xịt lên người, hôm nay cậu thấy cái này thơm thì mua, ngày mai lại cảm thấy cái kia thơm rồi mua nữa. Càng không giống tìm việc, kỵ mã tìm ngựa, hai người cậu phải chọn một thì mới có thể yêu nhau sâu đậm được, nếu hai người cậu đều muốn giữ thì nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu”.
“Tớ không giữ cả hai…”
“Được rồi được rồi, để ông trời giúp cậu quyết định, tính cách rùa bò này của cậu nghĩ đến mai cũng chưa chắc có kết quả.” Lý Nghiên lấy hoa quả trong đĩa lên, “Cách này là do tớ học từ người bạn nước ngoài, rất linh nghiệm. Bên trái là quả lê, bên phải là táo, cậu thích ăn quả nào?”.
“Cậu biết cả hai thứ tớ đều không thích ăn.” Cô liếc nhìn quả cam trong đĩa, thắc mắc vì sao Lý Nghiên không chọn cam, đó mới là thứ quả cô thích.
“Ai bảo cậu ăn? Chính vì biết cậu không thích mới bảo cậu chọn.” Lý Nghiên lườm cô, “Nhìn đây, bên này là táo, bên này là lê, táo là anh đẹp trai tóc bạc, lê kia là Tiểu Cố. Cậu nhắm mắt lại, nghĩ trong bụng đi, rốt cuộc cậu muốn ăn gì?”.
Cô nhìn hai thứ quả đó, do dự hồi lâu, Lý Nghiên tức tối định lấy hoa quả cầm trong tay đập vào đầu óc trì trệ của cô: “Đã bảo cậu nhắm mắt mà”.
Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, hồi lâu sau cô đưa tay ra.
Lúc này Lý Nghiên nhanh chóng đổi vị trí chúng.
Sờ quả trong tay, cô mở bừng mắt, cuống lên: “Rõ ràng tớ định lấy quả táo, sao lại là quả lê?! Sao tự dưng cậu lại đổi chỗ…”, rồi cô bỗng ngậm miệng, vành tai bắt đầu nóng lên.
“Không đổi chỗ làm sao biết cậu muốn gì?” Lý Nghiên cười gian, đưa táo cho cô, “Tiềm t