Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

ẫn đến hỏa hoạn?
Trong đầu cô lập tức hiện ra cảnh mấy hôm trước, hai người hôn càng mãnh liệt, ngã xuống sofa, nếu không phải đồ điều khiển game rod xuống đất phát ra tiếng động, thức tỉnh cô và anh thì có lẽ đêm đó thật sự có sét đánh dẫn đến hỏa hoạn rồi.Lý Nghiên thấy cô mặt đỏ bừng bừng thì nhìn một cách kỳ thị: “Xem cái mặt cậu đỏ như đít khỉ kìa, bị tớ nói trúng rồi chứ gì. Chị em tốt tớ đây sợ cậu trẻ con không biết gì, tiêm thuốc dự phòng trước cho cậu, làm đủ biện pháp phòng tránh là tất yếu rồi”.
“Chắc không đâu! Trước khi kết hôn, tớ sẽ không cho phép chuyện này xảy ra đâu”, cô kiên quyết.
“OK, không nói nữa, cậu đứng đợi đây là được.” Lý Nghiên mệt quá, một mình vào cửa hàng dành cho người lớn.
Cô đuổi theo mấy bước, chỉ dám gọi nhỏ “Nghiên Nghiên, quay lại”, nhưng lại khiến bao nhiểu người nhìn bằng ánh mặt kỳ lạ, cô chỉ có nước im miệng, đi qua đi lại trước cửa một cửa hàng bên cạnh.
Một lúc sau cuối cùng cũng thấy Lý Nghiên đi ra, chỉ thấy tay cô giơ lên năm hộp bao cao su đủ màu sắc.
Cô bước nhanh đến, lấy người che Lý Nghiên lại, chi sợ người đi đường thấy thứ họ đã mua.
“Ha ha ha, có gì mà phải che giấu”, Lý Nghiên nhét vào tay chàng năm hộp bao cao su, “Toàn bộ đều dành cho du lịch, một hộp hai cái, tớ mua cho cậu năm hộp, có gân nhé, nhẹ mỏng nhé, điểm G nhé, siêu mỏng không có cảm giác, còn cả mùi hương cỏ mà tớ thích nhất nữa. Nhìn chàng nhà cậu khỏe mạnh như vậy, cho dù là một đêm mười lần cũng đủ”.
Một đêm mười lần? A, Lý Nghiên đúng là mồm miệng không kiêng kỵ, thế mà cũng nói được.
Cô nhìn năm “quả bom” trong tay, xấu hổ nhét trả vào tay Lý Nghiên: “Đã nói với cậu là không đâu mà. Tự cậu giữ lấy mà dùng từ từ đi. Đúng là tức chết với cậu”.
Cô trừng mắt nhìn Lý Nghiên, quay người đi nhanh tới bến xe bus, cô muốn về sớm chứ cứ ở lại với Lý Nghiên thì nhất định cô sẽ chém cô nàng ấy ra thành tám mảnh quá.
Lý Nghiên thấy cô giận thật thì vội vàng đuổi theo. Đêm nay dù thế nào đi nữa, cô cũng phải về nhà Khê Khê, nhất định phải nhét năm hộp “nhu yếu phẩm” này vào túi xách của bạn.
Giang Văn Khê về đến nhà, bắt đầu thu dọn đồ đạc dưới sự chi đạo của Lý Nghiên, cô quyết định mang theo vòng tay.
Lý Nghiên nhìn thấy vòng tay thì hét lên với giọng nữ cao quãng tám, kinh khủng: “Vòng tay này ở đâu ra thế? Đẹp quá! Không phải chàng nhà cậu tặng đó chứ?”.
Cô chớp mắt, gật đầu.
Quả thực là anh tặng.
“Có phải là bướm Nữ Thần Ánh Sáng không?” Cô đưa vòng tay lên ánh đèn, con bướm bằng pha lê xanh lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Lý Nghiên vô cùng hâm mộ: “Con nhỏ này, đúng là tốt số, câu được cả con rùa vàng”.
“Cái gì mà rùa vàng? Anh ấy là người, không phải rùa, được không?” Trong lòng cô thấy ngọt ngào khó tả, cẫn thận đặt vòng tay vào trong túi.
“Chết tiệt, còn chưa cưới mà đã bảo vệ chàng rồi. Đúng là con gái lớn rồi không giữ được”, Lý Nghiên xỉa tay vào trán cô.
“Kệ cậụ, tớ đi tắm đây”, cô thè lưỡi với Lý Nghiên, làm mặt hề rồi chui vào nhà tắm.
Lý Nghiên cuối cùng đã tìm thấy cơ hội, cười gian, lén lút nhét năm hộp bao cao su vào ba lô của bạn, sau đó trèo lên giường với vẻ thản nhiên.
Nếu việc thành, thì bà mai chính cống cô đây sẽ đợi đến khi hai người bước vào lễ đường, bóc lột một phong bao lì xì thật lớn mới được.






Anh muốn chúng ta ở bên nhau
Có người nói rằng câu nói lẵng mạn nhất trên thế giới này không phải là “Anh yêu em ”, mà là “Ở bên nhau ”, đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Thiên mặc bộ âu phục màu xanh xám, gương mặt nở nụ cười rạng ngời hạnh phúc, gõ cửa nhà Giang Vãn Khê.
Giang Vãn Khê vai khoác ba lô đã chuẩn bị sẵn, Lạc Thiên trông thấy cười phá lên.
“Có phải trông ngố lắm không?”, cô bĩu môi.
Cô xuýt xoa liên tục, sợ hãi rụt tay lại, chi sợ sờ nữa thì sẽ làm hỏng bộ lễ phục đó.
Jessie đứng một bên khoanh hai tay lại quan sát Giang Văn Khê đã được một lúc. Cô thấy rất khó tin bởi bao năm nay, ai kia chưa bao giờ đi mua sắm với phụ nữ, thế mà chỉ một cuộc điện thoại đã bắt cô phải phục mệnh chờ sẵn ở cửa hàng lại còn cùng một cô gái đến chọn quần áo.
Nhìn vẻ mặt anh cần cẩn thận thận, sợ trong miệng thì tan ra, nâng trong tay thì sợ làm vỡ, ôi chà! Tình yêu thật đáng sợ!
Lạc Thiên thấy Giang Văn Khê ngần ngừ trước bộ lễ phục màu đen rất lâu, tưởng cô thích nên bước đến, gỡ bộ đó ra khỏi giá: “Thích thì thử đi”.
“Không cần đâu”, cô khoát tay lia lịa.
Kháng cự vô hiệu, không đầy mấy giây sau, cô đã bị Lạc Thiên đẩy cả người lẫn trang phục vào phòng thử đồ.
Vào trong phòng, Giang Văn Khê cắn chặt môi, do dư một lúc rồi cô vẫn mặc thử bộ lễ phục đó.
Nhưng, sao phần ngực của bộ này thiết kế thấp quá vậy? Không cần cúi xuống, chỉ cần từ tầm mắt của cô nhìn xuống là khe ngực đã lộ rõ ra. Cô đứng thẳng lên, soi mình trong gương, cô thừa nhận, vô cùng hợp với dáng cô, chết tiệt, đẹp thật, nhưng phần ngực, phần ngực... Chết thật? Kiều này làm sao ra gặp ai được.
Lạc Thiên đợ


Polly po-cket