XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

lúc sau cơ thể căn cứng của cô thả lỏng ra dưới bàn tay vuốt ve của anh.
Tay anh thuần thục cởi móc áo lót phía sau của cô ra, cuối cùng không còn ngăn trở, phủ lên ngực cô, nhẹ nhàng dịu dàng xoa nắn đồi ngực căng tròn.
Cô run lẩy bẩy, bất giác co rúm lại.
Anh không cho phép cô trốn tránh, đôi môi điên cuồng quấn lấy môi cô, động tác tay không dừng lại, cho đến khi cảm nhận được nụ hoa dưới tay anh dần dần săn lại, môi anh lần theo môi cô, tai cô, hõm cổ cô di chuyển dần xuống dưới...
Tư duy hỗn độn khiến cô không hiểu tại sao lại nóng bỏng như vậy, mọi thứ trước mặt đều nhạt nhòa, cơ thể cứ run lên từng đợt, yếu ớt mềm nhũn như không có chút sức lực, để mặc anh ôm chặt, ve vuốt.
Anh chậm rãi đẩy áo cô lên trên, vùi mặt vào đôi gò bồng đảo mềm mại của cô, nhẹ nhàng liếm và cắn nụ hoa đỏ hồng quyến rũ đó.
“Hư...”, cảm giác tê liệt khó tả, một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi cô.
Dục vọng căng tràn giữa hai chân khiến anh khẽ thở dốc, anh run tay lần xuống eo cô, khi ngón tay chạm vào cúc quần, anh ngước lên nhìn cô gái đã hóa thành một hồ nước xuân trong lòng, có phần do dự.
Bỗng, “cách” một tiếng, thức tỉnh người đang mềm nhũn nằm trên sofa.
Cô mở bừng mắt, nhìn thấy đôi mắt mờ đi vì dục vọng của anh, ngực mát lạnh, cảm giác nhói đau ấy khiến cô tỉnh táo hoàn toàn, ánh mắt nhìn xuống dưới, ngón tay anh đang đặt trên cúc quần của cô.
Tư thế vô cùng mờ ám của hai người đã nói rõ cho cô biết, nếu không có âm thanh ấy thì hậu quả khỏi nghĩ cũng biết.
“Đừng...”, cô hoảng hốt buột miệng, vội vàng gạt tay anh đang phủ trước ngực mình, xấu hổ quay đi, kéo áo xuống, che lấy ngực theo bản năng.
Trước kia cô từng xem một truyện ngắn, có tên là Các cô gái, xin hãy giữ gin mảnh đất vàng trước ngực. Một khi phần ngực của các cô gái bị đàn ông sờ lần đầu tiên, thì mảnh đất vàng quý giá ấy sẽ rớt giá thảm hại, sờ lần thứ hai, thì sẽ có giá thành “vô giá”...
Bây giờ, cô không chỉ đánh mất mảnh đất vàng của mình, mà suýt nữa còn mất cả mảnh đất trinh trắng quý giá.
Cái gọi là sắc không làm say người mà người tự say, có lẽ chính là cô lúc này.
“Xỉn lỗi, là anh...”, Lạc Thiên thở dài, anh đã quá nóng vội làm cô sợ hãi.
Anh ngồi dậy, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dịu dàng hôn lên môi cô để xoa dịu tâm trạng bất an lúc này của cô. Đến khi cô không còn hoảng loạn, anh mới đưa tay luồn vào áo len của cô, cơ thể cô lại cứng đờ, co người ra phía sau.
Anh ngại ngùng: “Anh chi muốn giúp em cài áo lại”.
Cô xấu hỗ quá, cúi đầu nói nhỏ: “Em tự làm được”.
Quay lưng lại, cô vội vàng đưa tay ra sau cài móc áo ngực, nhưng không hiểu sao mà cài mãi không xong, ba cái móc áo kia cứ không nghe lời.
Bỗng một đôi tay ấm nóng nắm lấy tay cô phía sau lưng, giây sau đó đã giúp cô cài áo, đồng thời còn kéo áo lại ngay ngắn cho cô.
Cô thẹn không chịu nổi.
Anh ôm cô từ phía sau, kề sát tai cô khàn giọng xin lỗi lần nữa: “Xin lỗi em”.
Cô cắn môi, khẽ nói: “Anh không giận sao? Em chỉ... chỉ cảm thấy như thế nhanh quá, em vẫn chưa sẵn sàng”.
“Ưm, người phải giận là em mới đúng.” Anh cười khẽ, ngọn cỏ của anh trong sáng hơn bất kỳ con thỏ trắng nào, là anh đã quá nóng vội. Haizzz, cơ thể mềm mại trong vòng tay nếu còn ôm mãi như thế này, e rằng anh thật sự sẽ hóa thành người sói mất, tuy rất lưu luyến nhưng anh vẫn phải buông cô ra, khẽ nói: “Muộn quá rồi, anh phải về đây”.
“... Ồ, vâng”, cô căn môi, trả lời băng một giọng có vẻ hụt hẫng, ánh mắt không rời gương mặt anh, chỉ sợ nhìn thấy vẻ không vui ở đó.
Hôn nhẹ một cái lên trán cô, anh buông cô ra, đứng dậy, cúi đầu để che lấp ngọn lửa dục vọng đang hừng hực, chụp lấy áo ngoài và cà vạt rồi sải bước ra cửa.
Nghe tiếng đóng cửa, cô mới ủ rũ tát mình một cái.
Cô nhất định đã khiến anh bị tổn thương, nên anh mới vội vàng bỏ chạy như thế, nhưng cô thật sự không thể chấp nhận tốc độ nhanh vượt bậc thế này.
Đêm ấy, ngoài cô ra,anh cũng mất ngủ.
Hôm sau, Lạc Thiên vẫn đến đón Giang Vãn Khê đi làm đúng giờ, như thể chuyện ngại ngùng tối qua hoàn toàn không xảy ra.
Đến giờ ăn cơm trưa, Giang Vãn Khê vừa định rời khỏi vị trí đến nhà ăn nhân viên dùng bữa thì một cuộc điện thoại gọi đến. Cô nhấc máy, giọng rất chuẩn theo công thức: “Xin chào, đây là văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Giang Hàng”.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói thanh nhã nhưng không mất đi uy nghiêm: “Tang Du đây, tôi muốn tìm Tổng giám đốc Lạc”.
Tổng giám đốc Tang của tập đòa Tang Thị!
Trong những lần buôn dưa trước kia, Giang Văn Khê đã từng nghe rất nhiều chuyện về vị Tổng giám đốc Tang này, do quan hệ hợp tác thân mật giữa Giang Hàng và Tang Thị, cô không hề do dự, chuyển máy vào trong.
Nhưng một lúc sau lại nghe thấy tiếng cãi nhau của Lạc Thiên vẳng ra từ bên trong, thậm chí tiếng cúp máy còn mạnh hơn thường ngày.
Khi ấy, Giang Văn Khê đứng ở cửa định xuống lầu ăn cơm bất đắc dĩ phải dừng bước.
Giây sau đó, cô thấy Lạc Thiên giận dữ bước ra khỏi văn phòng, dặn: “Sau này điện thoại của Tổng giám đốc Tang từ tập đoàn Tang Thị đều không