XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.

Dương Tuyết đi dễ dàng như vậy, cô ta căn bản không ý thức được sai lầm của mình, ánh mắt căm ghét đó khiến anh bất an.
“Đưa cô ta đến Nam Phi, vĩnh viễn không được xuất hiện ở đây nữa.” Lâm Mạc Tang tàn nhẫn nói. Anh không đẩy cô ta đến nơi ‘địa ngục trần gian’ kia đã là nể mặt Tô Y Thược lắm rồi.
“Vâng!”. Âu Dương Mộc vội vàng đáp lời, anh ta vốn không dám hy vọng môn chủ tha cho Tuyết nhi, nhưng xử phạt thế này rõ ràng cũng là nhẹ lắm rồi, ít ra con bé còn có thể bình yên sống ở Nam Phi, chứ bình thường những người khác đắc tội môn chủ đều sẽ bị đưa tới ‘nơi đó’. Nghĩ đến chỗ kia, ngay cả anh ta cũng cảm thấy run sợ.
Âu Dương Mộc vội kéo Âu Dương Tuyết đang đờ đẫn định đi về, anh ta sợ Âu Dương Tuyết sẽ lại gây ra sai lầm gì nữa thì không ai cứu được con bé hết!
“Buông ra! Vì sao em phải ngoan ngoãn nghe lời anh ấy đến Nam Phi chứ?!”. Âu Dương Tuyết hất tay Âu Dương Mộc ra, gào vào mặt anh ta như một kẻ điên.
Lâm Mạc Tang nheo hai mắt lại đầy nguy hiểm.
Âu Dương Mộc kiên quyết lôi Âu Dương Tuyết ra ngoài. Đưa con bé đi Nam Phi cũng tốt, Tuyết nhi nên chịu khổ một chút. Anh ta thở dài.
“Tay còn đau không?”. Lâm Mạc Tang đi tới trước mặt Tô Y Thược, cầm ngón tay vẫn còn nhìn thấy vết thương như trước, đặt lên môi hôn khẽ, vết thương này như cứa vào tim anh, làm cho anh đau lòng không nguôi.
Hành động của anh khiến Tô Y Thược thẹn thùng vội rút ngón tay thon dài của mình ra khỏi bàn tay to của anh.
Thấy khuôn mặt Tô Y Thược đỏ ửng lên, Lâm Mạc Tang nhìn cô như trêu ghẹo.
“Quên mất, em… lát nữa em phải đi ra ngoài.” Từ sau khi tỉnh lại, cứ mỗi lần một mình đối diện với Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược lại cảm thấy căng thẳng đến khó hiểu, nói năng cũng lắp bắp, cô thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải đây là di chứng của việc mình hít quá nhiều mê hương vào hay không.
“Chú ý an toàn.” Lâm Mạc Tang thu lại vẻ mặt trêu ghẹo, nghiêm túc nói. Nếu người kia đã lợi dụng Âu Dương Tuyết để có được Tô Y Thược thì mục đích chính của việc bắt Lý Tư cũng chỉ để dẫn dụ Tô Y Thược tới mà thôi. Mà mục đích cuối cùng của hắn ta, chính là dùng cô để uy hiếp anh.
Tô Y Thược nhận ra vẻ nghiêm túc của Lâm Mạc Tang, chẳng lẽ vẫn có người muốn bắt cô sao? Là người có ý đồ xấu kia?! Cô quyết định đêm nay phải đi tra xét tình hình rõ ràng.
“Vâng.” Tô Y Thược đồng ý.
***
Đêm xuống, vẫn trong con hẻm vắng người ở khu Tây lần trước, một màn kịch nặng nề đang diễn ra.
“Đại ca! Tam ca không phải là kẻ phản bội!”. Giọng đàn ông vội vàng muốn giải thích chợt vang lên trong bóng đêm yên tĩnh.
Thất Sát vội vội vàng vàng biện hộ. Bảy người vẫn đứng trước mặt Tô Y Thược như lần trước, nhưng lúc này Nhất Sát trầm mặc quỳ một gối xuống trước mặt Tô Y Thược.
Cô gái này dám nói Tam ca là kẻ phản bội sao?! Ánh mắt Thất Sát tràn ngập sự phẫn nộ, bảy người bọn họ từ nhỏ đã bên nhau cùng lớn lên, dù không phải anh em ruột nhưng tình cảm như tay chân, tính cách nhân phẩm của mỗi người như thế nào, họ sao có thể không biết. Nhưng hiện giờ cô lại nói Tam ca luôn hòa nhã của hắn là kẻ phản bội thì hắn chết cũng không tin.
Sáu người khác đều không lên tiếng, xung quanh lập tức yên tĩnh lại.
Tô Y Thược yên lặng đứng đó, có một số việc dù có tàn nhẫn cũng vẫn phải đón nhận.
“Tam ca, anh giải thích đi! Anh không phải là kẻ phản bội đó, chẳng lẽ em còn không hiểu anh sao?! Anh đừng vì cô gái kia là thủ lĩnh mới mà sợ cô ấy, anh nói đí!” Thất Sát không chịu đựng được sự im lặng của Tam Sát, trong lòng hắn lại rất sợ chuyện này là thật.
“Là tôi.” Giọng nói bình tĩnh của người đàn ông đứng ở vị trí thứ ba vang lên, không có vẻ chột dạ khi bị phát hiện, cũng không hề muốn giấu diếm.
“Chứng cứ đâu?! Anh đưa chứng cứ ra đây…”. Sự thừa nhận nhẹ nhàng của Tam Sát đập vỡ tình nghĩa anh em mà Thất Sát để bụng nhất, nhưng vẫn không muốn tin.
“Thủ lĩnh bảo tôi nói giá quy định cho giao dịch với đối phương lần trước cho mỗi người các cậu, nhưng mà…” Nhất Sát buồn bã cúi đầu siết chặt nắm đấm, bàn tay chợt tứa máu, “Mức giá của mỗi người không giống nhau.” Nói cách khác, đến lúc đó nếu giá mà đối phương nói ra là một trong mấy giá đã thông báo đi của một trong bảy người họ, thì người đó chính là kẻ phản bội.
“Rất thông minh.” Tam Sát mỉm cười nhìn Tô Y Thược đeo mặt nạ quỷ, tán thưởng từ tận đáy lòng.
“Không…” Thất Sát đau khổ ôm đầu ngồi xổm xuống. Vì sao?! Bảy người họ từ nhỏ đã hứa hẹn với nhau sẽ bảo vệ tốt Liệt Diễm của Hồng đại ca, vì sao Tam ca phải phản bội lời thề? Vì sao?
“Xin lỗi…”. Nhìn Thất Sát đau khổ như vậy, Tam Sát cũng quay sang xin lỗi năm người anh em kia. Bọn họ sống cùng nhau hai mươi mấy năm nay, cuối cùng mình lại thành kẻ phản bội. Hắn có lỗi với tình cảm anh em của họ!
Nhất Sát từ từ nhắm hai mắt lại, hắn không muốn tin Tam đệ nhã nhặn đó của hắn là kẻ phản bội, nhưng sự thật hiển hiện trước mắt không cho hắn quyền nghi ngờ.
“Lý do.”
Tam Sát đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết, đối với kẻ phản bội, từ trước đến giờ Liệt Diễm không hề nể tình chút nào. Nhưng cô lại hỏ