Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.

của anh ta về Lâm Mạc Tang, và ánh mắt của cô gái vừa rồi nhìn Lâm Mạc Tang, thì anh ta biết em trai anh ta hoàn toàn không có hy vọng gì. Anh ta nên dành đầu óc nghĩ xem nên trừng phạt người trong lòng thế nào thì hơn.
“Người này.” Diệp Thiên Duyên ra hiệu cho thủ hạ, một người đàn ông khác kéo Âu Dương Tuyết, đẩy ra trước mặt họ. Âu Dương Mộc lập tức đón lấy em gái, trên mặt đầy hối hận và thất vọng.
“Đi thôi.” Anh ta bán cho Lâm Mạc Tang một ân tình. Nếu không thì lúc này Âu Dương Tuyết đã là một xác chết không còn hơi thở nữa rồi.
Chờ bốn người Diệp Thiên Duyên rời đi, sắc mặt Âu Dương Mộc rất khó coi, quỳ xuống: “Môn chủ, em gái tôi chỉ nhất thời hồ đồ, xin môn chủ trừng phạt nhẹ tay.”
“Chờ cô ta tỉnh dậy rồi nói sau.” Lâm Mạc Tang rất muốn giết chết Âu Dương Tuyết, nếu không phải vì cô ta còn có tác dụng thì anh đã không giữ lại.
Âu Dương Mộc khẽ thở dài một cái, nhìn Lâm Mạc Tang cẩn thận ôm Tô Y Thược rời đi, lần này em gái anh ta thật sự quá đáng! Nếu môn chủ muốn dùng môn quy để trừng phạt cô ta, thì anh ta cũng không thể oán hận được.
Tô Y Thược tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng nhức mũi. Cô nhìn xung quanh, đây là phòng của cô và Lâm Mạc Tang.
Tô Y Thược giật giật ngón tay, hơi khát nước.
Tô Y Thược khẽ nhíu mày, không nhấc được tay lên, có gì đó ấm áp đang đè lên trên tay cô.
Cô nhìn sang bên cạnh, Lâm Mạc Tang đang nằm ghé vào bên giường, nhắm mắt ngủ, lông mày nhíu chặt vào nhau, Tô Y Thược không cử động nữa.
Cũng không biết mình đã hôn mê bao lâu, hẳn là anh vẫn luôn ở bên cạnh cô, vì khi cô mơ màng vẫn cảm nhận được có hơi ấm ở bên mình khiến cô lưu luyến vô cùng.
Lúc này, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đi tới. Tô Y Thược thấy người này nhìn rất quen, phải rồi, chính là người đàn ông lúc trước chữa trị cho Lâm Mạc Tang.
Thấy Tô Y Thược tỉnh lại, trong mắt Mã Đăng hiện lên vẻ vui sướng, tên nhóc kia sắp làm anh ta phiền chết đi rồi, rốt cuộc anh ta cũng được nhàn hạ một chút.
Tô Y Thược dùng bàn tay phải không bị chặn đưa lên ra hiệu đừng lên tiếng với Mã Đăng. Anh ta nhìn cô, rồi lại nhìn Lâm Mạc Tang, sau đó ra hiệu mình đã biết.
“Tôi hôn mê mấy ngày?”. Tô Y Thược nhỏ giọng hỏi.
“Hai ngày.” Hai ngày nay, anh ta không chỉ bị gọi về đây khẩn cấp, còn bị ra lệnh cho 24h ngồi chờ lệnh! Rõ ràng chỉ là vết thương nhỏ mà Lâm Mạc Tang lại vô cùng lo lắng. Từ khi nào mà tên nhóc này cứ lo được lo mất như thế?!
“Ừm.” Tô Y Thược khẽ gật đầu, bảo sao toàn thân cô không có chút sức lực nào.
“Tôi ra ngoài trước.” Nói xong Mã Đăng liền rời khỏi phòng, tiện tay đóng nhẹ cửa lại.
Trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của hai người. Tô Y Thược nhìn gương mặt cương nghị của Lâm Mạc Tang một lúc lâu cũng không động đậy. Trong giấc ngủ say, anh y như một đứa trẻ. Tô Y Thược cố nâng tay lên muốn xoa giãn lông mày đang nhíu chặt của anh thì Lâm Mạc Tang lại đột ngột mở mắt!






Có Chuyện Đều Giấu Diếm, Điều Tra Ra Kẻ Phản Bội.
Tay Tô Y Thược cứng lại giữa không trung, ngẩn người nhìn đôi mắt đột ngột mở ra của Lâm Mạc Tang, nhưng một lát sau lại bất ngờ nhắm lại.
Tô Y Thược ngớ người nhìn phản ứng kỳ quái của Lâm Mạc Tang, chẳng lẽ anh ấy bị mộng du?!
Giờ thì cô không dám lộn xộn nữa, thôi thì cứ nằm cùng anh một lúc đi.
Nghĩ vậy, Tô Y Thược lại nhắm mắt vào, trong phòng chỉ còn vang lên hai tiếng hô hấp đều đều.
Tô Y Thược nhận ra Lâm Mạc Tang cũng không muốn để cho cô biết, trong lòng chợt thấy hơi mất mát vì anh giấu diếm cô.
“Ha ha, anh, chúng ta có cần phải tới đây không?! Dù chuyện này do em chủ mưu thì đã sao? Cái thứ phụ nữ không ai thèm này có thể làm gì em nào?!”. Âu Dương Tuyết điên cuồng cười nhạo Tô Y Thược.
Gia cảnh của Âu Dương Tuyết vô cùng hùng mạnh, hầu như ở bất cứ thủ đô lớn nào cũng đều có chi nhánh công ty của Âu Dương gia, cô ta lại là con gái duy nhất của Âu Dương gia nên từ nhỏ đã quen được mọi người cưng chiều, vì thế cô ta cũng càng ngày càng ương ngạnh, nghĩ mình là đúng, mà cô ta căn bản cũng không quá hiểu rõ về thân phận của Lâm Mạc Tang.
“Bốp!”. Âu Dương Mộc tát mạnh vào mặt Âu Dương Tuyết một cái. Cô em gái này bị bọn họ làm hư mất rồi, nói chuyện không có tí giáo dục nào, cô em gái hiền lành đáng yêu trước kia của anh ta đâu rồi?! Mắt Âu Dương Mộc hiện lên vẻ xót xa.
Âu Dương Tuyết xoa xoa gò má đỏ ửng, sợ hãi nhìn Âu Dương Mộc, cô ta không thể ngờ được người anh trai cưng chiều cô ta từ nhỏ lại có thể đánh cô ta vì một người con gái khác.
“Đưa cô ta về đi.” Lý Tư không sao là tốt rồi, hơn nữa, nếu là do người ‘có ý đồ xấu’ làm, thì còn có thể lợi dụng Âu Dương Tuyết này để tìm ra kẻ đó.
Bàn tay hơi run rẩy của Âu Dương Mộc khựng lại một chút, kinh ngạc nhìn Tô Y Thược. Cô ấy không hề phẫn nộ chút nào vì Tuyết nhi muốn làm tổn thương cô ấy sao? Giờ phút này, anh ta như mê muội, anh ta đã từng gặp vô số người nhưng đây là người duy nhất khiến anh ta không nhìn thấu được.
Lâm Mạc Tang không muốn để Âu