Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.

ng tiền đang ra sức lắc lư trước mặt mình, gã kinh ngạc đến quên cả bắt Tô Y Thược lại.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút, không khí nhất thời hơi quái dị.
“Bây giờ, nói cho tao biết, ai sai khiến mày?!”. Giọng nói ôn hòa của Tô Y Thược vang lên làm cho người ta mơ mơ hồ hồ.
“Đại ca, cô ấy điên rồi à?”. Thất Sát chán nản nhìn Nhất Sát hỏi, hắn quyết định không chờ Tô Y Thược hạ lệnh nữa mà tự xông vào. Cô gái này xem tivi nhiều quá rồi nên ảo tưởng à?!
Vẻ mặt hơi mê man của Nhất Sát chợt tỉnh táo lại chút, vừa rồi hắn làm sao vậy? Hắn luôn có tính cảnh giác rất cao vậy mà lại thất thần khi nhìn đồng tiền lắc lư kia.
Sức khỏe của Tô Y Thược vừa hồi phục, nhưng cả đêm không ngủ lại dùng thuật thôi miên, cơ thể sắp chống chọi không nổi nữa.
“Là…”. Ánh mắt gã trọc đầu dại đi.
“Pằng!”. một tiếng súng vang lên, gã trọc đầu ngã xuống.
Lại là một súng mất mạng! Chết tiệt, chắc hẳn là người lúc trước bắn chết gã cao to kia để nhắc nhở gã trọc đầu, giờ lại sợ gã làm lộ bí mật nên giết gã. Người đó làm việc thật quá kín kẽ.
“Có người trong chỗ tối.” Tô Y Thược nhắc.
Nhị Sát lột mặt nạ xuống, đỡ Tam Sát bị trói lên, vội vàng bảo vệ ba người họ sau lưng mình.






Không Thể Yêu Cô Ấy, Thì Sẽ Bảo Vệ Cô Ấy.
Đám Nhất Sát cảnh giác phái người quan sát xung quanh xem có ai khả nghi không.
“Cảm ơn!”. Tam Sát đỡ Cầm Nhi, cung kính nói cảm ơn Tô Y Thược. Cô ấy không xử phạt mình đã khiến hắn khó hiểu lắm rồi, không ngờ cô ấy còn cứu họ, hắn không biết phải báo đáp ân tình của cô thế nào nữa.
“Quay về chờ chịu phạt!”. Tô Y Thược nghiêm mặt nói.
Tam Sát ngạc nhiên, sáu người còn lại cũng hơi giận dữ nhìn cô nhưng không ai dám nói bừa.
Trên chiếc giường King size siêu rộng, một người lẳng lặng nằm sấp ở đó, sắc mặt tái nhợt khiến người ta nhìn mà xót xa nhói lòng.
Nhất Sát nhìn Tô Y Thược đang ngủ say, may mà phát súng không trúng tim. Vừa rồi hắn suýt cho rằng cô đã chết, thậm chí hắn còn có suy nghĩ sẽ đi theo cô nữa. Hắn chưa từng có cảm giác trái tim chết lặng như thế này bao giờ, chẳng lẽ hắn thích cô sao?! Sắc mặt Nhất Sát sa sầm xuống.
***
“Người đâu?” Toàn thân Lâm Mạc Tang giống như sứ giả câu hồn từ địa ngục tới, tỏa ra hơi thở của cái chết. Cô mất tích suốt ba ngày không hề có chút tin tức gì, gọi vào điện thoại của cô thì không có ai nghe, ngay cả tình báo viên tốt nhất của Quyết Tài môn được anh phái ra ngoài thăm dò cũng không thể tra ra được vị trí của cô! Chết tiệt, cô ấy không biết mình sẽ lo lắng sao?
Lăng và Phong đứng một bên, không ai dám nói gì.
Lâm Mạc Tang vô cùng bực tức, gần đây anh luôn cảm thấy hơi bất an, mà không ngờ rằng anh lại không tìm thấy cô!!! Cảm giác bất lực không biết làm sao này khiến anh khó chịu đến cùng cực, cô gái này, mấy hôm trước chính mình đã cảnh cáo cô ấy, cô ấy đã hứa cái gì? Chưa gì đã quên nhanh thế sao?!!! Lần sau anh sẽ không ngại khiến trí nhớ của cô dài thêm một chút!!!
Đúng lúc này, di động của Lâm Mạc Tang kêu lên.
Anh hoảng hốt luống cuống rút điện thoại ra xem, suýt nữa còn bay cả điện thoại ra ngoài. Nếu để người của Quyết Tài môn nhìn thấy môn chủ luôn bình tĩnh của họ giờ lại thế này chắc sẽ cười ầm lên mất. Chỉ tiếc là hiện giờ không ai cười nổi nữa.
“Alo!”. Lâm Mạc Tang kìm nén sự căng thẳng, trầm giọng nói.
“Ơ…”. Giọng đàn ông! Lâm Mạc Tang nghi hoặc nhìn thông tin hiển thị trên màn hình, đây chắc chắn là số của cô mà.
“Anh là?”. Lâm Mạc Tang đã sốt ruột đến mức muốn giết người rồi, nhưng vẫn cố gắng kìm chế cơn giận dữ, mục đích hiện giờ của anh là tìm được Y Thược, nhịn xuống!
“Anh là…”. Đầu dây bên kia thoáng có vẻ nghi hoặc.
“Ông xã.” Lâm Mạc Tang dễ dàng đoán ra nửa câu sau mà hắn chưa nói. Lúc trước anh nhìn thấy Tô Y Thược để tên anh trong danh bạ là “Lâm Mạc Tang”, nên mới lừa cô nói là làm gì có bà vợ nào lại đi gọi thẳng tên chồng như thế, rồi cướp điện thoại của cô, đổi tên thành ‘Ông xã’. Anh còn nhớ lúc đó cô cũng không phản đối gì, dù biết rằng như vậy không có nghĩa là cô đã đón nhận anh, mà chỉ vì nghĩ rằng một cái tên trên danh bạ cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng anh vẫn thấy vô cùng thỏa mãn.
“Cô ấy trúng đạn, nhưng vết thương đã được xử lý tốt, mấy ngày nữa sẽ ổn thôi.” Nhất Sát giải thích.
Đầu dây bên Lâm Mạc Tang đột nhiên không có âm thanh gì, sau đó tiếng vỡ nát chói tai vang lên.
Cô ấy kết hôn rồi sao?! Hơn nữa, người đàn ông đó còn có vẻ rất quan tâm đến cô, mấy ngày nay vẫn liên tục gọi điện thoại tới.
“Mộc Mộc…”. Trong lúc ngủ mơ, Tô Y Thược lại bắt đầu vô thức gọi cái tên này.
“Anh tên là gì?” Nhìn Tô Y Thược đang mê man bất tỉnh, Nhất Sát không kìm được liền hỏi.
“Lâm Mạc Tang.”
“Vậy… anh có biết một người tên là Mộc Mộc không?”
Lâm Mạc Tang khẽ nhíu mày, sao hắn ta biết Mộc Mộc? Chỉ có cô mới biết được tên đó, rốt cuộc người đàn ông này có quan hệ thế nào với cô?!
“Cô ấy luôn miệng gọi tên người này.”
Sự phẫn nộ của Lâm Mạc Tang bị những lời này dập