Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2497 lượt.
Diêu Vân đã nghe đồn đây là một anh chàng lăng nhăng, nhưng Lưu Tây còn giàu có, có địa vị hơn nhà bà, đối với bà, đây mới là điều quan trọng nhất. Bà ta việc gì phải quan tâm đến hạnh phúc của Tô Y Thược chứ. Cô cũng không phải con gái của bà ta, huống chi, bà ta chỉ mong cô phải chịu khổ sở mà thôi.
“Ôi chao, đây là con trai cưng nhà anh đấy à? Đúng là phong cách hơn hẳn người bình thường.” Vừa nói, Diêu Vân vừa kéo tay Lưu Tây, nịnh nọt.
“Quá khen, quá khen rồi, làm sao mà bằng được cậu con cưng nhà bà chứ. Nghe nói năm ngoái cháu Tống còn nhận được một hợp đồng lớn, hy vọng sau này sẽ có dịp hợp tác ~~~” Nghe thấy người ta khen con trai mình, trong lòng Diêu Vân vui như nở hoa.
“Coi kìa, chúng ta đứng đây làm phiền đám trẻ tâm sự rồi.” Diêu Vân lập tức nghĩ tới mục đích chủ yếu của ngày hôm nay, gả Tô Y Thược càng sớm càng tốt. Xem ra, Lưu Tây này có vẻ cũng có ý với Tô Y Thược, nên bà ta vội vàng tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau.
Tống Cao Tường và Diêu Vân nói họ phải sang chỗ khác để tiếp khách, để lại Tô Y Thược và Lưu Tây đứng đây.
“Tôi không thích anh, cách xa tôi ra một chút.”
Bị Theo Dõi
Tô Y Thược biết Diêu Vân định làm gì. Bà ta không quan tâm đến việc người muốn cưới cô là ai, thì Tô Y Thược có thể hiểu được, nhưng mấu chốt nhất là Tống Cao Tường lại không hề phản đối, thậm chí còn chẳng hề nói một câu nào, khiến cô hoàn toàn thất vọng về ông. Bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, ngay cả ở lại cho đủ lễ nghĩa cô cũng không muốn nữa. Đối với nơi này, cô chỉ còn thấy chán ghét mà thôi!
Lưu Tây không ngờ hắn sẽ bị người ta từ chối. Hắn luôn nghĩ, gia đình hắn giàu có là thế, vẻ ngoài lại khôi ngô tuấn tú, chưa từng có cô gái nào hắn nhìn trúng mà lại từ chối hắn. Đương nhiên hắn nhìn ra sự bực mình trong mắt Tô Y Thược, nhưng trực tiếp từ chối như vậy khiến hắn cảm thấy mất hết thể diện. Đã vậy, đừng trách hắn độc ác!
“Cô Tô, nói chuyện đừng nên thẳng thắn như vậy, coi chừng rước họa vào thân.” Lưu Tây không tin hắn không làm gì được một cô gái như vậy.
Tô Y Thược không muốn tốn thời gian nói nhăng nói cuội với hắn, liền quay người đi ra cửa.
Trên mặt hai gã đàn ông kia đều có vết sẹo, gã dùng giọng điệu thô bỉ nói: “Này cô lé, ông chủ chúng tôi bảo chúng tôi phải dạy dỗ cô em cho ra trò một phen. Nhìn cô em da mỏng thịt non thế này, anh đây thực sự không đành lòng chút nào.” Vừa nói, gã còn vừa đưa tay lên vuốt cằm, nở nụ cười dâm đãng đi về phía Tô Y Thược.
“Vậy sao?” Tô Y Thược lãnh đạm trả lời, như không hề sợ bọn họ chút nào cả.
Ở bên buổi tiệc, Lưu Tây nghĩ hai gã du côn này đã đối phó được Tô Y Thược, trong lòng vô cùng sung sướng. Cô còn ra vẻ thanh cao, đến nước này thử xem cô có chịu được không. Trong lòng hắn cũng nôn nóng không chịu nổi, nhưng hiện giờ hắn có chuyện còn quan trọng hơn chuyện này.
Vừa rồi khi hắn định chạy ra đuổi theo Tô Y Thược, thì vừa vặn gặp “Dạ Thần” trong truyền thuyết của giới thương nhân đang bước vào.
“Dạ Thần” là biệt hiệu của anh, bởi vì người ta chỉ có thể gặp anh vào buổi tối, nhưng không ai biết được tên thật của anh là gì, cũng nhờ có một lần tình cờ mà hắn may mắn được gặp anh, anh còn được xưng tụng là vị thần giàu có nhất trong giới doanh nhân!
Tất nhiên Lưu Tây sẽ không vì một người con gái mà lãng phí cơ hội tiếp cận “Dạ Thần”, cũng không thể để Tô Y Thược trốn thoát dưới mắt mình như vậy. Hắn gọi điện thoại cho mấy tay du côn ở gần đó mà hắn quen biết, sai họ bắt Tô Y Thược lại, chờ khi hắn quay về sẽ từ từ “hưởng thụ, hưởng thụ”.
Bây giờ, việc đầu tiên là phải nghĩ xem nên chào hỏi người thanh niên như thần thánh này thế nào đây.
Lúc Lâm Mạc Tang vừa bước vào, anh đã nhìn thấy ngay Tô Y Thược, sau đó lại nhìn thấy một gã thanh niên vẻ mặt dữ tợn, nham hiểm đi sau cô, rút điện thoại ra không biết nói gì. Anh thật sự muốn xem xem hắn dám làm gì với người con gái anh yêu.
Vì thế, trong khi Lưu Tây còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để “bắt quàng làm họ”, thì Lâm Mạc Tang đã tự động “chui đầu vào lưới.”
“Chào anh!” Giọng nói trầm khàn vang lên bên cạnh Lưu Tây.
Lưu Tây còn đang đau đầu suy nghĩ xem nên tiếp cận Lâm Mạc Tang thế nào, nghe có người nói chuyện liền bất giác ngẩng đầu lên, nhìn thấy “Dạ Thần” mà mình đang trăm phương nghìn kế muốn tiếp cận, hắn mừng đến dựng đuôi.
“Chào anh chào anh ạ!” Khuôn mặt đầy vẻ nịnh bợ đã không còn giữ được sự nho nhã lễ độ vừa rồi, chỉ khiến người ta vừa nhìn đã ghét.
Lâm Mạc Tang khẽ nhíu mày, loại người này mà cũng dám nghĩ đến việc chà đạp Y Thược nhà anh à? Đúng là không biết tự lượng sức mình.
Lưu Tây vẫn blah blah nói ngược nói xuôi, hoàn toàn bị sự hứng khởi làm lu mờ suy nghĩ, thậm chí còn không hỏi xem vì sao Lâm Mạc Tang lại chào hắn.
Ngay khi Lưu Tây đang nói đến cao trào, rốt cuộc Lâm Mạc Tang cũng nhận được điện thoại của thư ký. Nhìn người trước mặt vẫn đang nói tràng giang đại hải hết chuyện này tới chuyện khác, Lâm Mạc Tang không