Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
nhẫn tâm ngắt lời hắn, vì vậy… anh đành chọn cách lặng lẽ rời đi…
Mục đích của anh khi tới đây là vì muốn gặp Tô Y Thược. Lần này, anh cũng chỉ dùng thân phận một thương nhân bình thường để đến, ở đây không có ai biết anh, ngoài việc cảm thấy người thanh niên này có khí chất phi phàm ra, thì không có ai tiếp cận anh nữa, thế nên, Lâm Mạc Tang cứ lẳng lặng đến, rồi lẳng lặng rời đi.
Lúc đó, gã thanh niên kia, vẫn đang tiếp tục ba hoa…
Cho đến tận khi tiếng di động vang lên: “Lưu thiếu… chúng tôi vốn đã bắt được cô gái kia rồi, ai ngờ đột nhiên có một đám người xuất hiện, cứu cô ấy…”
Thật ra, chỉ có một người chứ không phải một đám người, nhưng bọn hắn sợ bị Lưu Tây trách mắng rằng ngay cả một đứa con gái cũng không giữ được, nên mới nói thế.
Bây giờ Lưu Tây mới phát hiện, không biết Lâm Mạc Tang đã đi mất từ bao giờ, lửa giận của hắn như bùng lên, đúng là nửa đường lại có một tên Trình Giảo Kim nhảy ra, không chỉ mất người đẹp nóng bỏng, mà giờ cả Dạ Thần cũng không biết đã đi đâu mất. Hắn siết chặt nắm đấm, mắt thoáng xuất hiện tia sáng tàn độc. Chạy trời không khỏi nắng, hắn không tin hắn không có được cô. Nhìn Diêu Vân đang tươi cười chào hỏi khách khứa, hắn thầm nghĩ, người đàn bà kia, vẫn còn có thể lợi dụng được.
Quan Thanh vừa gọi hỏi ý kiến anh xem phải thu xếp cho cô Tô thế nào.
Lâm Mạc Tang chỉ dặn Quan Thanh tạm thời cứ đi theo Tô Y Thược, bảo đảm an toàn cho cô đã. Anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để gặp cô. Nghĩ lại thì, “Dạ Thần” anh không hề sợ bất cứ điều gì trong giới thương nghiệp, chỉ trừ Tô Y Thược ra.
Trước khi gặp Tô Y Thược, Quan Thanh luôn thầm nghĩ, không biết cô ấy là cô gái thế nào mà khiến ông chủ phải cố tình sai cô tới giúp đỡ. Sau khi nhìn thấy Tô Y Thược, cô chợt hiểu ngay, cô gái tên Tô Y Thược này rõ ràng là phiên bản trưởng thành của cô bé trong khung ảnh đặt trên bàn làm việc của ông chủ mà. Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất đó là, trên gương mặt cô ấy bây giờ không hề có nụ cười, chỉ có vẻ lãnh đạm, thờ ơ, xa cách.
Y Thược dám để lộ chính mình, đương nhiên vì cô biết, mình có thể đánh bại được hai tên du côn này. Dù sao, trước đây không lâu cô đã từng được huấn luyện ma quỷ, mấy người này cô căn bản không thèm để vào mắt.
Bố của Lục Hân tung hoành cả hai giới hắc bạch, đương nhiên rất nhiều kẻ thù. Vì sợ Lục Hân bị kẻ thù đuổi giết, nên Lục Trấn Hải, bố của Lục Hân đã bắt cô ấy học võ từ khi còn rất nhỏ. Lúc đó, Y Thược cũng bị Lục Trấn Hải kéo vào làm bạn học với Lục Hân. Lục Trấn Hải vô cùng ngạc nhiên với cô, có thể nói, chính ông cũng không ngờ thực lực thực sự của cô mạnh mẽ như thế.
Một cuộc cải cách nho nhỏ bắt đầu được hình thành từ lúc đó.
Tô Y Thược đang định tra hỏi bọn họ xem ai phái bon họ tới, ai ngờ đột nhiên lại xuất hiện một cô gái mặc đồ bó sát, trái đánh phải đạp, hạ gục hai người kia.
“Tha cho tôi, tha cho tôi!” Hai gã đàn ông BT rõ ràng không ngờ lại gặp phải người có võ.
Đột nhiên Tô Y Thược chẳng có hứng tra hỏi nữa, người có thể phái ra mấy kẻ thế này, e rằng cũng chẳng thể gây nguy hiểm gì cho cô được.
Ngược lại, người con gái vừa đột ngột xuất hiện còn khiến cô cảm thấy hứng thú hơn. Cô không nhớ trong cuộc sống đơn giản của mình từng xuất hiện người này.
Nhìn gương mặt được trang điểm đậm kia, nhất định là ở giới thượng lưu, thân thủ cô ấy cũng rất lợi hại.
Hai cô gái cứ lẳng lặng đứng nhìn nhau như vậy, cho đến khi có tiếng rao vang lên: “Đậu phụ thối đây, đậu phụ thối hảo hạng đây…” Sau đó, bụng Tô Y Thược vang lên “rột” một tiếng, rất đúng lúc.
Che Giùm Tôi Một Chút
Quan Thanh ngẩn người, rồi bật cười ha ha, sau đó lại cười đến gập cả bụng, không đứng thẳng nổi, người cứ rung lên bần bật.
Lúc nãy sau khi vào cửa, Tô Y Thược cũng chưa ăn gì, nên bây giờ bụng cô rất đói. Trải qua chuyện vừa rồi, hiện giờ cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.
“Đi nào, chị mời cô ăn gì đó ~~” Nhìn Tô Y Thược mặc váy hồng phấn, Quan Thanh biết ngay chắc chắn cô không mang theo tiền.
Haha, không ngờ người ông chủ thích lại thú vị như vậy. Xem ra cuộc sống sau này sẽ càng lúc càng đặc sắc đây. Vẻ mặt Quan Thanh đầy hưng phấn nhìn nét mặt ngượng ngùng bối rối của Tô Y Thược.
Hay là từ chức trước đi được không? Hu hu, vì chiếc Audi của ông xã tương lai, vì Christian Dior của chính mình, vì lợi ích của con trai, cô quyết định, liều mạng thôi!
Cuối cùng, sau khi bóc lột ví tiền của Quan Thanh một vòng, vị đại phật tôn quý Tô Y Thược cũng cảm thấy thỏa mãn, quay về trường học.
“Tuy tôi không biết là ai sai chị tới, nhưng dù sao vẫn cảm ơn chị.” Trước khi vào trường, Tô Y Thược thản nhiên nói với Quan Thanh.
Quan Thanh đột nhiên có cảm giác được sủng ái mà lo sợ, rốt cuộc cô ấy cũng nói chuyện với mình ư?!!!
“Đừng khách sáo, đừng khách sáo, em gái à, lần sau cẩn thận một chút nhé ~” Quan Thanh tiếp tục đóng vai nữ hiệp qua đường thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ của mình. Dù sao người ta cũng không vạch trần cô,