Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.
bàn tay đã gọi hồn vía anh trở lại.
Tô Y Thược cúi đầu chăm chú xử lý vết thương của Lâm Mạc Tang, cũng có thể vừa rồi cô cố tình làm mạnh tay khiến anh đau. Chỉ vì cô không thể nào chấp nhận chuyện anh lừa cô. Hiện giờ cô vẫn cần thời gian để suy nghĩ cho cẩn thận đã.
“Em cần thời gian.” Tô Y Thược dùng cồn khử trùng vết thương cho anh xong, bôi thuốc đỏ lên rồi cẩn thận băng lại.
Ít ra anh cũng đã nói thẳng với cô, không phải sao?!
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược khẽ cười, má lúm đồng tiền thoáng xuất hiện trên má.
Sự lạnh lẽo của Lâm Mạc Tang bị xua tan trong nháy mắt, gương mặt nhỏ nhắn mà kiên cường trong tuyết lớn năm xưa giờ phút này như trùng hợp với khuôn mặt ở trước mắt anh.
Nhưng anh biết rõ ràng rằng hai người hoàn toàn khác nhau.
Lâm Mạc Tang chậm rãi đưa tay ra, muốn chạm tới người trước mặt.
“Khụ khụ.” Thấy Lâm Mạc Tang không tự chủ được đưa tay ra, Tô Y Thược ho khan nhắc nhở. Anh giật mình tỉnh lại, ngày hôm nay sao anh cứ luôn thất thần thế?!
“Ừ! Em cần bao nhiêu thời gian cũng được, chỉ cần để anh được ở bên em là tốt rồi.” Lâm Mạc Tang chân thành nói.
Tô Y Thược sững người, anh đang… tỏ tình sao?!
Quyến Rũ Trong Bóng Tối!
Khi Lâm Mạc Tang mang vẻ mặt ngốc nghếch quay về phòng thì Tân Việt Trạch cũng đã bàn bạc xong việc cần làm ngày mai với Lưu Kỳ.
Nhìn khuôn mặt thay đổi đủ loại biểu cảm của cậu bạn thân hôm nay, Tân Việt Trạch thầm than, tình yêu thực sự khiến con người ta đổi khác, nói vậy, nhưng hiện giờ chính anh ta thì sao… Nhìn bóng người thon gầy của Lưu Kỳ, anh ta thoáng cười khổ.
Sáu giờ tối hôm sau.
Nhìn y phục trên người, Tô Y Thược hơi mất tự nhiên, do dự không biết có nên bước ra ngoài không.
Ông chủ cửa hàng đứng bên cạnh nhìn người thanh niên khôi ngô này mà lúng túng đến mức miệng giật run cả lên, chỉ mong cô gái kia mau mau ra một chút.
Lại thêm khoảng mười phút nữa trôi qua, Tô Y Thược vẫn không trả lời, Lâm Mạc Tang chờ đến sắp gục luôn rồi.
“À… ừm…” Tô Y Thược trả lời qua loa.
Cửa mở ra, Tô Y Thược hơi ngại ngùng chậm rãi bước ra ngoài. Từ trước tới giờ cô vốn thích để mặt mộc, đơn giản. Hôm nay cô không chỉ trang điểm, còn đi giày cao gót, váy dài còn để hở lưng… nên cứ cảm thấy hơi mất tự nhiên…
Dáng vẻ thẹn thùng này của cô hoàn toàn khác hẳn với vẻ lãnh đạm thường ngày, ngược lại còn làm tăng thêm chút vẻ hoạt bát và quyến rũ, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất cao quý rất tự nhiên lại thêm hiệu quả mê hoặc lòng người.
Lúc trước Lâm Mạc Tang chỉ vì muốn đánh lạc hướng sự chú ý của Tô Y Thược nên tùy ý chọn một chiếc váy dài hở lưng, mặc lên người cô căn bản không thể che đậy được chút hào quang nào của cô.
Váy dài màu đen bó sát vào cơ thể Tô Y Thược, giúp cô bộc lộ hết tất cả những đường cong mềm mại của mình, làn da mịn màng còn trắng hơn cả ngà voi kia càng như ửng hồng nõn nà dưới bộ lễ phục dạ hội đen tuyền đầy mê hoặc kia, mái tóc đen gợn sóng tự nhiên xõa xuống khiến người ta nhìn mà tưởng tượng đến cảm xúc khi luồn tay vào vuốt ve những sợi tóc đó. Phần trước ngực có pha lớp ren trên ngực, hơi hở ra làm cho người ta không kìm được muốn cảm nhận sự mỹ miều của nó, lại kết hợp với sắc mặt mơ hồ của Tô Y Thược lúc này…
Chết tiệt! Lâm Mạc Tang chửi thầm trong lòng!
Từ trước đến giờ ông chủ cửa hàng cũng chưa từng nhìn thấy người nào đẹp như thế nên cứ ngẩn người nhìn Tô Y Thược.
Lâm Mạc Tang trừng mắt hung dữ nhìn ông chủ cửa hàng mới khiến ông ta giật mình hồi tỉnh, trong mắt thoáng có vẻ xấu hổ vội dời tầm mắt đi.
Nhìn bộ dạng của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang lập tức làm việc mà từ nãy đến giờ anh vẫn muốn làm, bước tới túm lấy tay Tô Y Thược kéo lại gần phòng thử đồ, “sầm” một tiếng đóng cửa lại. Trong phòng thử đồ tối om, sau khi kéo cô vào, anh đẩy cô vào tường, ép sát người lên, để tránh cho Tô Y Thược bị chạm vào tường lạnh, anh còn dùng tay đỡ lấy lưng cô.
Cảm giác mịn màng nóng nóng trên tay khiến anh hơi kỳ quái.
“Anh… anh sờ chỗ nào thế hả?!!!” Giọng nói của Tô Y Thược dường như hơi buồn bực lúng túng, vừa cố gắng giãy dụa ra khỏi vòng tay của Lâm Mạc Tang. Người đàn ông này đột nhiên nổi điên cái gì thế? Tự dưng không hiểu ra sao lại kéo cô vào phòng, bây giờ… còn…
Lâm Mạc Tang cảm nhận được từ sự giãy dụa của Tô Y Thược, cảm giác trên tay anh cũng trở nên chợt nóng chợt lạnh, hô hấp thoáng gấp gáp hơn…
Đó là tấm lưng trần của cô!!!
Điều này khiến Lâm Mạc Tang cảm giác đầu óc mình hơi loạn lên, tay cũng không thể khống chế được, nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng Tô Y Thược. Xúc cảm trơn mịn mềm mại khiến anh muốn ngừng cũng không ngừng được.
“Anh… anh còn sờ lung tung nữa, em… em sẽ không để ý đến anh nữa…” Giọng nói khe khẽ run của Tô Y Thược vang lên bên tay Lâm Mạc Tang, nghe lại chẳng hề có sức uy hiếp gì cả.
Nhưng Lâm Mạc Tang lại bỗng như bị điểm huyệt, đứng yên tại chỗ, tay cũng không cử động nữa, đầu óc thoáng tỉnh táo hơn.
Trong mắt