XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.

ên hơi bất an, từ nhỏ Tống Tâm Di đã thích tranh cướp với cô, chỉ cần cô có thứ gì đó thì cô ta nhất định phải có, nhưng dù như vậy cô cũng đều không so đo tính toán gì, vì cô không cần những thứ đó.
Nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm lần này của cô ta lại khiến cô không thể tùy tiện được nữa. Không phải cô không có tự tin, mà vì cảm giác không an toàn tích lũy lâu ngày khiến cho cô không dám chắc chắn người đàn ông này sẽ vẫn ở lại bên cô.
Thấy Tô Y Thược hơi buông lỏng tay, Lâm Mạc Tang thoáng giận dữ vì cô thiếu tin tưởng anh, liền siết hơi chặt tay lại như muốn trừng phạt.
Cảm giác đau đớn từ tay truyền tới đã dời đi sự chú ý của Tô Y Thược.
Nhìn vẻ tức giận không giấu được trong mắt Tô Y Thược khi nhìn mình, Lâm Mạc Tang khẽ cười hài lòng sau mặt nạ.
Tống Tâm Di thấy hai người trước mặt hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta, chỉ lo liếc mắt đưa tình, khiến cho một người luôn luôn được mọi người chú ý ở trong trường như cô ta càng thấy oán hận Tô Y Thược hơn, trong lòng cô ta cũng thầm hạ quyết tâm, cô ta nhất định phải có được người đàn ông này.
Lâm Mạc Tang sao có thể không nhận ra tâm địa của cô ta. Đối với loại phụ nữ giả dối này, từ trước đến giờ anh không hề biết nương tay, đặc biệt là những người đã có ý đồ làm tổn thương Y Thược, anh sẽ không bỏ qua một kẻ nào hết, tốt nhất là cô ta đừng tự vác xác đến trêu chọc anh.
“Chào anh.” Thấy Tống Thanh giới thiệu mình mà người thanh niên này còn không chủ động chào hỏi, Tống Tâm Di buồn bực nhưng cũng cảm thấy hứng thú với đối với kiểu đàn ông rất có tính khiêu chiến này, mắt lóe lên tia hiếu thắng, tự chủ động chào anh.
Lâm Mạc Tang không đáp lời Tống Tâm Di, thậm chí nhìn còn không thèm nhìn cô ta.
Bàn tay đưa ra giữa không trung của Tống Tâm Di như cứng lại, vô cùng xấu hổ, đưa tới cũng không được, mà rụt lại cũng chẳng xong, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ trở nên cực kỳ dữ tợn.
Dù sao Tống Tâm Di cũng là em gái ruột của mình, Tống Thanh không đành lòng liền nói với Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang là họ còn có việc rồi định kéo Tống Tâm Di rời đi, tránh để quan hệ của anh ta và Y Thược thêm ngại ngùng.
Tống Tâm Di sao có thể cam tâm rời đi như vậy, cô ta giận dữ nhìn Tống Thanh một cái, vùng ra khỏi tay anh ta, định tiếp tục tiếp cận Lâm Mạc Tang.
Lúc này, bóng người quen thuộc lọt vào mắt cô ta, Tống Tâm Di lập tức dừng bước, mắt đầy vẻ tính toán.
Lúc này Lưu Tây đang đứng tiếp đón khách khứa ở ngay giữa sân khấu, vừa nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó.
Thấy mấy người Tống Tâm Di, hắn vội vàng đi về phía họ, khóe môi nhếch lên nụ cười nho nhã lễ phép.
“Cô Tống, rất hân hạnh được đón tiếp cô!” Nhìn Tô Y Thược mặc váy trắng dài, trên mặt Lưu Tây không giấu nổi sự tham lam khiến vẻ hào hoa phong nhã của hắn nhìn rất giả tạo.
Hắn vốn bị khí chất lạnh lùng cao ngạo của cô hấp dẫn, nhưng vẻ đẹp của cô ngày hôm nay lại càng có vẻ quyến rũ mê hoặc lòng người hơn, khiến Lưu Tây chỉ mong được đặt cô dưới thân mà yêu thương một phen.
Ánh mắt hổ sói khiến Tô Y Thược rất mất tự nhiên, cô cố kiềm chế, cô vẫn còn có việc phải làm, chờ một chút nữa hắn ta muốn cười cũng không nổi.
“Anh Lưu, xin chào!” Lâm Mạc Tang kéo Tô Y Thược ra phía sau, né tránh bàn tay đang đưa ra của Lưu Tây, giọng nói thâm trầm khiến người ta không đoán ra được suy nghĩ của anh.
Lúc này Lưu Tây mới nhận ra bên cạnh Tô Y Thược có một người thanh niên khác. Người thanh niên này đeo mặt nạ màu đen làm cho hắn không thấy được tướng mạo của anh ấy, nhưng toàn thân tỏa ra luồng khí rất thần bí khiến hắn sợ hãi. Hắn cứ cảm thấy người thanh niên này hơi quen quen, nhưng lại không nghĩ ra.






Giăng Lưới
“Đây là bạn trai của Tô Y Thược…” Tống Thanh nghi hoặc nhìn về phía Lâm Mạc Tang. Anh ta không biết tên Lâm Mạc Tang.
“Lâm Mạc Tang!” Lâm Mạc Tang tiếp lời.
“Chào anh Lâm.” Lưu Tây lập tức cười chào Lâm Mạc Tang, trong đầu lại nghĩ nên làm cách nào để kéo người thanh niên này rời khỏi Tô Y Thược.
Tống Tâm Di liên tiếp bị bỏ qua. Thấy mọi người chỉ nhìn về phía Tô Y Thược, sự ghen ghét đối với cô càng lúc càng sâu.
Ngay khi cái miệng bẩn thỉu của Lưu Tây sắp hôn đến mặt Lưu Kỳ, cô đột nhiên quát to: “Cút!” sau đó vô thức đạp một cước về phía Lưu Tây. Vì hắn không phòng bị gì, nên bị đạp suýt lăn xuống giường, tức giận muốn phát hỏa.
“Lưu Tây, Lưu Tây…” Người đang say rượu lại vô thức gọi tên hắn, bàn tay quờ quạng trên không trung như đang tìm gì đó.
Trong lòng Lưu Tây vui hẳn lên, quên cả đau đớn giận dữ, chẳng lẽ cô cũng thích hắn?
“Anh ở đây. Anh ở đây.” Hắn vội vã cầm lấy bàn tay đang tìm kiếm của Lưu Kỳ.
Cô như tìm được thứ để dựa dẫm, sắc mặt dần dịu đi, động tác ngừng lại, giống như đã ngủ say.
Lưu Tây thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng chịu yên rồi.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhu mì của Lưu Kỳ, dục vọng của hắn lại gào thét, tiếc là người trên giường lại bắt đầu nỉ non: “Lưu Tây ca ca có bạn gái…” Giọng nói như đang khóc, chứa đầy sự tủi thân, ng